Ngô Thanh đứng một bên chờ, phát hiện từ lúc Hạ Sở Châu nhấc máy, vẻ mặt của anh liền trở nên kỳ lạ.
Giống như nghi hoặc, giống như khó hiểu, lại giống như bất lực.
"Biết rồi, em ở yên đó, đừng chạy lung tung, anh lập tức qua ngay."
Hạ Sở Châu cúp máy, ngẩng đầu lên liền suýt va vào Ngô Thanh đang vươn cổ hóng chuyện.
"Làm gì vậy?" Hạ Sở Châu khóa màn hình điện thoại.
"Xem cậu đang gọi điện cho ai thôi." Ngô Thanh hỏi: "Có chuyện gì vậy? Đêm hôm khuya khoắt, đang dỗ dành đứa bé nhà ai hả?"
"Không có đứa bé nào."
Bây giờ Hạ Sở Châu đã có lý do để rời đi: "Tôi không thể tham gia vòng tiếp theo rồi. Có người đang đợi tôi, tôi phải đi trước."
"Ai? Ai?"
Ngô Thanh tràn đầy tò mò: "Đêm hôm khuya khoắt, ai đang đợi cái cây vạn tuế già không nở hoa là cậu vậy?"
Hạ Sở Châu ghét bỏ mùi rượu trên người hắn, ngả người về sau để kéo giãn khoảng cách, tùy tiện bịa ra một lời nói dối: "Chỉ là… một con mèo hoang thôi. Không có khả năng tự chăm sóc bản thân, đang đợi tôi nhặt về nhà."
Hai người cách nhau không xa lắm, Hạ Sở Châu không uống rượu nên tiết kiệm được thời gian gọi xe, chưa đầy hai mươi phút đã đến nơi.
Khu phố lúc này khác hẳn ban ngày, khắp nơi đều trống chỗ đỗ xe.
Hạ Sở Châu tùy tiện chọn một chỗ vừa mắt, xuống xe rồi rẽ vào con đường nhỏ đi thêm vài bước, liền thấy một người ngồi xổm dưới cột đèn đường phía trước.
Khu phố không phải khu vực sầm uất, về đêm càng thêm vắng vẻ, chỉ có làn gió đầu thu mát lạnh thổi qua.
Bùi Tất ngồi xổm ở đó, ánh sáng từ ngọn đèn trên đầu chiếu xuống, kéo dài chiếc bóng dưới chân cậu, cả người trông nhỏ bé, đơn độc, không nơi nương tựa. Trông thật sự giống như một con mèo hoang nhỏ.
Hạ Sở Châu sải bước tiến lại gần.
Bùi Tất nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên từ cánh tay đang khoanh trước ngực, liền thấy người đến đón mình bắt chước tư thế của cậu, ngồi xổm trước mặt cậu.
Giữa hai người cách nhau một khoảng nhỏ, cậu cao hơn, Hạ Sở Châu thấp hơn.
"Sao lại ở đây?" Hạ Sở Châu hỏi.
Bùi Tất: "Đợi anh."
Khi đến gần hơn, Hạ Sở Châu mới ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người cậu, còn xen lẫn chút hương bạc hà: "Uống rượu à?"
Bùi Tất tựa đầu lên cánh tay, gật đầu.
Men say cộng thêm mất trí nhớ, trạng thái "buff chồng buff" khiến Bùi Tất lúc này trông ngoan ngoãn đến khó tin.
Hạ Sở Châu hạ thấp giọng hơn: "Chỉ có mình em?"
Bùi Tất lắc đầu.
Hạ Sở Châu: "Vậy còn ai nữa? Người đâu?"
Bùi Tất không trả lời, chỉ quay đầu nhìn về phía nơi vừa mới bước ra.
Hạ Sở Châu nhận ra cậu không muốn nói chuyện, có lẽ là do uống rượu nên đang thấy choáng váng, không thoải mái.
"Em đấy, tưởng em khỏi rồi."
Hạ Sở Châu chống một tay lên mặt, thở dài: "Chưa khỏi thì sáng sớm chạy lung tung làm gì?"
Bùi Tất hoàn toàn không cùng một kênh với anh.
"Em khỏi rồi mà." Cậu nói: "Hết sốt rồi."
Hạ Sở Châu cũng không vạch trần cậu, thuận theo lời cậu: "Thật không?"
Bùi Tất cúi đầu ra hiệu cho anh tự kiểm tra.
Khi lòng bàn tay của Hạ Sở Châu vừa đặt lên trán cậu, Bùi Tất liền nhân cơ hội nghiêng đầu, vùi mặt vào vai của Hạ Sở Châu.
Tay của Hạ Sở Châu khựng lại giữa không trung, anh quay đầu nhìn đỉnh đầu đen nhánh của cậu, dở khóc dở cười: "Nhóc con, lại chơi trò đánh lạc hướng với anh hả?"
Giọng Bùi Tất rầu rĩ: "Sở Châu, em buồn ngủ rồi, muốn về nhà ngủ."
Về nhà.
Đúng là nên về nhà rồi.