Phòng bao trong một nhà hàng cao cấp phía nam thành, có năm sáu người ngồi quây quần quanh chiếc bàn tròn ở giữa.
Hạ Sở Châu ngồi ở vị trí gần cửa sổ, trong đám người đang hào hứng trò chuyện, anh rất ít khi mở miệng, phần lớn thời gian chỉ vô thức dựa vào ghế nghịch điện thoại, lắng nghe bọn họ nói chuyện linh tinh.
So với anh, Ngô Thanh bên cạnh có phần bận rộn hơn nhiều.
Phải uống rượu, phải xen lời, còn phải gắp thức ăn và múc canh cho cậu nhóc đang ngồi sát bên mình.
Nghe nói cậu nhóc này là "thú cưng" mới của Ngô Thanh, là sinh viên của học viện điện ảnh, gương mặt thanh tú, tính cách ngoan ngoãn, miệng lưỡi lanh lợi, rất biết cách làm Ngô Thanh vui vẻ.
Còn chuyện cậu nhóc đó có thực sự tốt như vậy hay không, Hạ Sở Châu không biết, anh chỉ biết rằng mới thì quả thật là rất mới.
Dù sao thì tuần trước, người được Ngô Thanh nắm tay thân mật chụp ảnh bên bờ biển vẫn còn là một "tiểu tiên nam" tóc dài thướt tha.
Chỉ là, sự hiện diện của Hạ Sở Châu ở đây thật sự quá nổi bật. Dù anh không nói lời nào thì vẫn khó tránh khỏi bị kéo vào làm chủ đề bàn tán.
"Đúng rồi, nói đến mảnh đất bên bờ sông ấy, lão Hạ, cuối cùng anh lấy được chưa?"
Hạ Sở Châu nhàn nhạt nhấc môi: "Chưa."
"Chưa lấy được? Tại sao, bị Bùi Tất cướp mất rồi à?"
Hạ Sở Châu: "Quyền sở hữu vẫn đang nằm trong tay ông Trương. Gần đây ông ấy không có ở trong nước, muốn đàm phán mua bán thì cũng phải đợi ông ấy quay về đã."
"Thì ra là vậy. Tôi đã nói rồi mà, với cái đầu tinh quái trong chuyện làm ăn của anh, làm sao có thể thua Bùi Tất được chứ."
"Đúng rồi đó, người ta nói biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng. Lão Hạ, anh đã thắng nhiều trận như vậy rồi, chắc đã nắm rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay rồi nhỉ?"
Hạ Sở Châu nhếch môi, cười nhẹ: "Nói quá rồi, nhưng tôi là thương nhân, không phải gián điệp."
"Đúng vậy, cậu ta thì biết cái gì chứ."
Ngô Thanh rất thích phá đám bạn bè: "Người ta còn chẳng thèm để ý tới cậu ấy, mỗi lần xuất hiện cùng khung hình đều giữ khoảng cách mười mét, trong tình cảnh như vậy, cậu ta là có thể nhìn rõ trên mặt người ta có nốt ruồi hay không, hay là tra được tên gọi thân mật của người ta à?"
Ngô Thanh vừa trêu chọc xong, còn chưa thỏa mãn, lại muốn xác nhận với người trong cuộc. Kết quả là thấy người trong cuộc bỗng nhướn mày, ánh mắt nhìn qua đầy vẻ suy tư.
Ngô Thanh: "Ánh mắt đó là sao hả?"
Hạ Sở Châu: "Nghi ngờ."
Ngô Thanh: "Cậu nghi ngờ cái gì?"
Hạ Sở Châu: "Hồi đại học, có phải cậu đã lén học qua bộ môn Chu Dịch đoán mệnh không?"
Ngô Thanh: "?"
Ngô Thanh: "Cậu đang nói cái quái gì vậy?"
Hạ Sở Châu nói mà khiến người nghe rơi vào mịt mờ, nhưng lại không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào.
Ngô Thanh có ý định hỏi tới cùng, chỉ là cậu "thú cưng" bên cạnh thực sự rất bám người, khiến hắn không thể nào rảnh tay.
Chủ đề này đến nhanh mà đi cũng nhanh. Lại hơn mười phút sau, có người đề nghị đổi địa điểm chơi tiếp.
Hạ Sở Châu định rút lui sớm, nhưng bị Ngô Thanh kéo lại không cho đi.
Ngô Thanh còn một tay nắm tay cậu nhóc bên cạnh: "Giờ còn sớm mà, Hạ Tinh Tinh là con chó lớn đã trưởng thành, nhịn tiểu tiện thêm vài phút không thành vấn đề."
Lời thì là vậy, nhưng Hạ Sở Châu thật sự không có hứng thú uống rượu hát hò. Vào một buổi tối đẹp thế này, anh thà về nhà dắt chó đi dạo, ngâm chân rồi xem phim còn hơn.
Vừa định tùy tiện bịa ra lý do nào đó để từ chối, điện thoại trong túi vang lên.