Chương 30: Bùi thị và Hạ thị vĩnh viễn không thể hợp tác

Bùi Tất gật đầu. Đúng lúc này, lớp trưởng mặt cười hớn hở đi tới, giơ ly lên muốn chúc rượu Bùi Tất.

Bùi Tất cũng không từ chối, dứt khoát uống cạn.

Tạ Linh thấy lạ. Hắn xoa cằm quan sát Bùi Tất, chờ lớp trưởng rời đi rồi mới hỏi: "Có chuyện phiền lòng gì à, phiền đến mức khiến cậu muốn ra ngoài uống rượu sao?"

Bùi Tất đặt ly xuống: "Không có gì."

Tạ Linh: "Lại là Hạ Sở Châu cướp dự án của cậu à?"

Nghe thấy cái tên này, tay Bùi Tất hơi khựng lại, sắc mặt càng trở nên lạnh lẽo: "Không phải."

Tạ Linh càng chắc chắn chuyện này có liên quan đến Hạ Sở Châu: "Hai người cứ tranh giành mãi thế này, tại sao không ngồi xuống bàn bạc tìm cách hợp tác cho rồi?"

"Hai công ty đứng đầu ngành mà hợp tác thì thống trị thị trường chỉ là chuyện sớm muộn. Đến lúc đó nhớ giao hợp đồng cho tôi làm đại diện, tôi sẽ giảm phí đại diện cho cậu 9,8%."

"Không có chuyện đó đâu."

Bùi Tất không chút do dự dập tắt ảo tưởng của cậu ta: "Bùi thị và Hạ thị vĩnh viễn không thể hợp tác."

Được rồi.

Tạ Linh cười bất lực, không truy hỏi thêm nữa.

Tửu lượng của Bùi Tất thực sự không tốt, chưa đến ba vòng đã bắt đầu lơ mơ.

Dây thần kinh bị tê liệt, đầu óc tự nhiên trở nên trống rỗng, không còn đủ tỉnh táo để nghĩ ngợi lung tung, miễn cưỡng xem như được yên tĩnh đôi chút.

Tạ Linh giúp cậu chặn lại mấy kẻ uống say còn muốn chuốc rượu: "Vẫn còn sớm, nếu cậu thấy chóng mặt thì ngủ một chút đi, lát nữa chúng ta cùng về."

Bùi Tất gật đầu, hơi men lan tỏa, cậu tựa vào góc ghế sô pha nhắm mắt.

Tiếng ồn ào bên tai chưa từng ngừng lại.

Tiếng cười đùa, ồn ào không dứt, khiến Bùi Tất ngủ không yên, ý thức mơ hồ chập chờn, có lúc rơi vào khoảng không, giây tiếp theo lại bị kéo về thực tại.

Vai cậu bị ai đó vô tình đυ.ng phải, lông mi khẽ rung lên, cậu mở mắt, thoáng nhìn thấy khung cảnh náo nhiệt trước mắt, nhất thời sững sờ, ánh mắt lướt qua một tia ngơ ngác.

Tạ Linh vừa đẩy ra một tên say rượu không đi nổi, quay đầu lại liền thấy cậu đã mở mắt: "Tỉnh rồi à? Chắc còn khoảng mười phút nữa, cậu ngủ thêm chút nữa không? Hoặc tôi gọi hộ cậu một chiếc xe đi?"

Bùi Tất lắc đầu, không biết đang nghĩ gì.

Tạ Linh cảm giác sau khi cậu ngủ dậy dường như có chút khác lạ, nhưng lại không thể nói rõ là khác ở đâu. Cậu ta đưa tay quơ quơ trước mặt Bùi Tất: "Ngủ say rồi à?"

Bùi Tất vẫn lắc đầu.

Tạ Linh cho rằng cậu chỉ là ngủ mơ hồ mà thôi.

Nhìn tình hình trong phòng bao, cậu ta đang định gọi xe thì đột nhiên nghe thấy Bùi Tất cất tiếng hỏi: "Sở Châu đâu?"

Tạ Linh đang nhập thông tin để gọi xe, ngón tay đột ngột cứng đờ.

"... Gì cơ?"

Cậu ta nghĩ là mình nghe nhầm: "Ai cơ?"

Nhưng Bùi Tất không nói thêm câu nào.

Ngay sau đó, Tạ Linh trợn tròn mắt, nhìn thấy Bùi Tất mở điện thoại, tìm số của "Hạ Sở Châu" từ danh sách chặn, mở chặn, rồi ngẩng đầu lên: "Tôi ra ngoài gọi điện."

Tạ Linh: "???"

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?!