Cậu thở dài nặng nề, dứt khoát gập tập tài liệu lại, cầm điện thoại bên cạnh, mở danh bạ tìm số của Hạ Sở Châu, rồi thẳng tay chặn số.
Đây là một tai nạn đơn thuần.
Cậu cần xem như chưa có chuyện gì xảy ra, và Hạ Sở Châu cũng vậy.
Cậu sẽ không cho Hạ Sở Châu bất cứ cơ hội nào để dùng chuyện này làm vũ khí đe dọa hoặc chế giễu mình.
Đúng rồi, đe dọa.
Cậu xoa xoa thái dương, bắt đầu nhớ lại xem tối qua liệu có để lại bất cứ điểm yếu nào cho Hạ Sở Châu nắm thóp hay không.
Lịch sử cuộc gọi không chứng minh được gì.
Chiếc vòng tay kia cũng đã gửi trả lại rồi.
Bản cam kết, bản cam kết cậu chưa ký tên, trên đó chỉ có chữ ký của Hạ Sở Châu, cho nên nó cũng không thể làm chứng cứ được...
Điện thoại đột nhiên đổ chuông, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Cậu cau mày, bắt máy: "Chuyện gì?"
Giọng nói quen thuộc, mang theo ý cười ở đầu dây bên kia — là Tạ Linh, bạn cùng lớp từ thời trung học, hiện là một luật sư nổi tiếng trong ngành. Từ khi tốt nghiệp đến nay, hai người vẫn giữ liên lạc.
Tạ Linh: "Mấy người bạn cũ gần đây có ghé qua Uyển Thành, tối nay hẹn nhau tụ tập, cậu có đi không?"
Bùi Tất: "Không đi, có việc."
"Biết ngay là cậu sẽ từ chối mà. Nhưng mà nghe giọng điệu của cậu hôm nay..."
Tạ Linh quá hiểu cậu, chỉ từ vài câu nói đã nghe ra điều bất thường: "Tâm trạng không tốt à? Ai chọc vào cậu thế?"
Bùi Tất không trả lời: "Không có, còn đang dở việc, tôi cúp máy đây."
"Được rồi, không đi thì không đi."
Tạ Linh cũng không ép: "Thật ra tôi đã nói với họ là cậu bận công việc, khả năng cao là không rảnh để đi cùng đám quỷ rượu đó ——"
Bùi Tất đột nhiên đổi ý, cắt ngang: "Thời gian, địa điểm."
Tạ Linh theo phản xạ đáp: "Tám giờ tối, phố mới ở Vạn Tượng Thành."
Tạ Linh: "Không đúng, cậu hỏi chuyện đó làm gì? Định lúc đó tới đón tôi à, chu đáo thế?"
Bùi Tất: "Biết rồi, tôi sẽ đến đúng giờ."
Tạ Linh: "?"
"Không phải vừa nãy cậu còn nói không đi sao?"
Tạ Linh bị thái độ bất nhất của cậu làm cho buồn cười: "Đừng nói là tôi không nhắc trước nhé, mấy người đó đều là bợm rượu chuyển kiếp, không uống vài vòng thì không cho qua đâu."
Bùi Tất: "Biết rồi."
***
Tám giờ tối, Bùi Tất đúng giờ đến Vạn Tượng Thành.
Cậu vốn rất ít khi tham gia tụ tập bạn bè cũ, nên hôm nay có mặt ở đây đã là một kỳ tích. Vừa bước vào cửa, cậu đã bị đám bạn cũ nhiệt tình vây lại, chuốc một ly đầy.
May mắn là chỉ là cocktail, độ cồn không cao.
"Đủ rồi đấy, chúng ta đều biết học bá có tửu lượng không tốt, đừng chuốc ngã cậu ấy ngay từ đầu chứ!"
Tạ Linh giơ tay kêu lớn, giải cứu người, kéo cậu ra khỏi đám đông, ngồi vào một góc ghế sô pha: "Cậu thật sự đến à? Lát nữa cần tôi giúp cậu chặn vài ly không?"
Bùi Tất: "Không cần."
Tạ Linh: "Thật sự không cần?"