Chương 28: Cậu nhớ hết những chuyện đã xảy ra đêm qua

"Nhưng sao nó lại ở trong tay Bùi tổng?"

"Hạ tổng tặng?"

"??? Cô đang nói cái gì vậy?"

"À... tôi hiểu rồi."

Cô gái lễ tân đột nhiên đảo tròng mắt, mặt mày hớn hở thu điện thoại lại: "Không đội trời chung chỉ là giả dối thôi, thực ra là yêu thầm trong lòng, không tiếc tiêu tiền tỷ chỉ để đổi lấy nụ cười của người đẹp, kết quả người đẹp không hề cảm kích, khiến người ta phải chạy theo cầu xin, hành trình theo đuổi vợ đầy gian nan ~"

"..."

Người bạn bên cạnh giật giật khóe miệng: "Chị hai à, làm sao mà cậu rút ra được kết luận này vậy?"

"Đúc kết từ kinh nghiệm sống."

Cô gái cười toe toét, để lộ hàm răng trắng bóng: "Chỉ là một người đọc truyện bình thường thôi, đừng tôn sùng tôi quá."



Cuộc họp kết thúc, các lãnh đạo cấp cao bước ra từ phòng họp, ai nấy đều toát mồ hôi.

Đã rất lâu rồi họ mới phải họp trong không khí im lặng khó xử như vậy.

Đã rất lâu rồi họ mới chịu áp lực công việc lớn đến vậy.

Gần đây công ty có mất dự án lớn nào không?

Không có mà?

Vậy tại sao lại có cảm giác như sếp đang đè nén cả căn phòng đến mức nghẹt thở?

Những sai sót nhỏ mà bình thường sẽ được dễ dàng bỏ qua, hôm nay lại bị phóng đại đến mức nghiêm trọng, chỉ một ánh mắt quét qua cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.

Chẳng lẽ công ty sắp cắt giảm nhân sự?

Đang định lấy bọn họ ra làm vật tế thần sao???

Các lãnh đạo cấp cao đều thấp thỏm bất an, nhưng Bùi Tất hoàn toàn không để tâm đến những cú sốc tâm lý mà một cuộc họp đã gây ra cho họ.

Sau khi quay về văn phòng, cậu gọi vài cuộc điện thoại nội bộ để sắp xếp công việc hậu kỳ, sau đó mở email đánh dấu đã đọc vài bức thư mới nhận, cuối cùng mới cầm tập tài liệu bên cạnh để xử lý.

Chỉ là một tập tài liệu không quá dày, nhưng đã hơn mười phút trôi qua mà cậu vẫn chưa lật sang trang tiếp theo.

Không được, không thể tập trung nổi.

Cậu ngồi trong ánh nắng tràn ngập căn phòng, bực bội đưa tay lên che mắt.

Chỉ cần xung quanh yên tĩnh, trong đầu cậu liền hiện lên tất cả những câu nói ngu ngốc, hành động ngốc nghếch mà bản thân đã làm với Hạ Sở Châu tối qua.

Phải, cậu nhớ rất rõ.

Từ cuộc gọi mà cậu chủ động gọi cho Hạ Sở Châu khi tỉnh dậy giữa đêm, cho đến việc khăng khăng bắt Hạ Sở Châu ôm cậu ngủ, từng chi tiết nhỏ nhặt đều nhớ như in.

Không ngờ cái gọi là rối loạn ký ức lại là việc coi người đàn ông đó là chồng mình.

Có lẽ cậu nên cảm ơn Hạ Sở Châu vì đã không ném cậu lại bệnh viện rồi mặc kệ. Nhưng do tâm lý chủ quan chi phối quá nhiều, nên cậu chỉ cảm thấy... ghê tởm.

Ghê tởm vì những lời ngon ngọt thành thạo của Hạ Sở Châu.

Ghê tởm vì không biết Hạ Sở Châu đã ôm bao nhiêu nam nữ khác trong vòng tay.

Ghê tởm vì chiếc giường mà anh đã lăn lộn không biết bao nhiêu lần với người khác.

Dù đã tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới, nhưng cậu vẫn cảm thấy trên người mình bám đầy hơi thở của anh ta, khiến cậu vô cùng khó chịu.