Chương 26: Trợ lý tạm thời

Rời khỏi khu biệt thự, Bùi Tất bắt taxi về nhà với tốc độ nhanh nhất, vừa vào cửa cậu đã đi thẳng vào phòng tắm.

Sau nửa tiếng dài đằng đẵng, cậu mới mở cửa đi ra, tóc ướt sũng được lau khô qua loa, còn hơi ẩm.

Lúc vào phòng tắm không kịp mang theo quần áo, trên người cậu chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, làn da trắng đến chói mắt, lớp cơ mỏng manh trên người khiến cậu trông vẫn rất gầy.

Trên tay là chiếc vòng tay ngọc vừa tháo ra từ cổ tay trong phòng tắm. Vào đến phòng, cậu tiện tay ném nó lên giường như vứt rác.

Sau đó, cậu quay người lấy một bộ quần áo sạch trong tủ, cài kín chiếc áo sơ mi trắng đến tận cúc trên cùng, che kín làn da trắng lạnh ở trước ngực.

Chiếc gương cạnh tường hoàn thành tốt nhiệm vụ của nó, phản chiếu lại hình ảnh toàn thân của người đàn ông trẻ tuổi.

Bộ vest chỉn chu, cà vạt ngay ngắn, từ đầu đến chân đều được chỉnh trang gọn gàng, toát lên khí chất lạnh lùng trầm tĩnh của người ở vị trí cao.

Cùng với đó là một loại áp lực vô hình đang cố kìm nén, nhưng dù có kìm nén thế nào cũng không thể che giấu hoàn toàn được — sự khó chịu, không vui rõ ràng.

Chiếc điện thoại sắp cạn pin kiên trì đổ chuông, hiển thị một dãy số không lưu tên, là của Tiểu Cố – trợ lý tạm thời mà công ty sắp xếp cho cậu.

Bùi Tất nhận điện thoại, đồng thời cầm lấy chìa khóa xe bước ra ngoài.

"Không cần, tôi sẽ đến công ty ngay."

"Đổng Hàn đã bàn giao xong công việc gần đây rồi, hãy in tất cả tài liệu cần thiết cho cuộc họp hôm nay, đặt trong phòng làm việc của tôi."

"Hãy sớm hoàn thành tài liệu của buổi đàm phán tuần trước. Nếu có sai sót, thì tự đi gặp bộ phận nhân sự. Tôi không cần một trợ lý chỉ biết làm phiền tôi."

"Ngoài ra, gọi dịch vụ giao hàng nội thành, khi đến thì bảo người ta lên thẳng quầy lễ tân."

Sau khi giao xong mọi chuyện, Bùi Tất cúp máy, bước vào thang máy.

Tại trụ sở chính của Bùi thị.

Tiểu Cố, từ đầu đến cuối chỉ nói được một câu: "Có cần gửi tài liệu vào email của ngài không?" Bây giờ đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vừa kết thúc cuộc gọi, quay đầu lại.

"Chẳng phải mọi người nói rằng Bùi tổng rất dễ tính, không bao giờ tạo áp lực quá lớn cho nhân viên bên cạnh sao?"

Cậu ta cầm điện thoại, vẻ mặt chán chường như mất đi hy vọng sống: "Lừa tôi như thế mà lương tâm không cắn rứt chút nào à?"

Hai quản lý đứng trước mặt cậu ta nhìn nhau, vẻ mặt đều là "Không hiểu chuyện gì đang xảy ra".

Bọn họ là những người thường xuyên tiếp xúc với Bùi Tất trong công việc, rất rõ tính cách của Bùi Tất — mặc dù lạnh lùng, ít nói, nhưng thực ra không khó gần.

Sao hôm nay lại trở nên khó chịu như vậy?

Ai chọc vào cậu ấy rồi à?