Chương 30

Sâu trong đầm lầy cực bắc, một thanh ma kiếm bị hắc khí quấn quanh đang buồn chán thổi bong bóng.

“Có ai không hả, lão tử sắp bị ngâm trương hết cả người rồi đây. Tuy lão tử đúng là tới tu tiên giới để nằm vùng học kỹ thuật thật, nhưng cũng đâu cần ẩn quá sâu như vậy chứ.”

Giống như cảnh vừa rồi, chẳng bao lâu sau, nó như mong đợi được Đoan Hoà chân nhân đi ngang qua lúc chạy trốn tiện tay mang theo.

Nội dung không nhiều, nhưng lượng thông tin lại lớn đến đáng sợ.

Ngay khi hình ảnh biến mất, Nguyễn Miên cảm thán: “Quả nhiên vạn vật đều biết tranh giành, ngay cả yêu thú sơ sinh và một thanh kiếm cũng chịu khó tiến thủ như thế. Tôi cũng phải cố gắng nạp thêm cấp thành viên mới được.”

“Phải rồi, tăng tu vi chỉ có thể nạp linh thạch thôi sao?”

[Đúng vậy. Nhưng ngoài linh thạch hữu hình, còn có thể nạp bằng ‘Đạo’ vô hình, cũng gọi là ngộ đạo. Chỉ là nay tu tiên giới không ai làm được, đến cả những hoà thượng tu hành thanh tịnh của Phật tông cũng chẳng thể ngộ, huống hồ đám tu sĩ ngày ngày đấu đá mưu tính gϊếŧ chóc.]

“Ồ, vậy chỉ cần tôi có thể ngộ đạo, đừng nói nam nữ chính, đến cả Phật tu cũng có thể tranh nhau với tôi sao?” Có chuyện tốt vậy thật sao?

Đột nhiên, trong đầu cô hiện lên hai lần xuất kiếm của vị chân nhân kia… một lần vung, một lần hất, vạn cánh hoa cuộn lại thành một đoá đào khổng lồ.

Một đoá đào phấn nhạt loé lên nơi ấn đường cô, nhanh đến mức chẳng thể bắt được dấu vết.

“Ôi chao, hình như tôi vô tình hiểu ra một đạo lý rồi.”

[Đạo lý gì?]

“Đại đạo, chí cuộn.”

Hệ thống vừa định sửa lời cô, rõ ràng phải là “Đại đạo chí giản”, thì đã cảm nhận được luồng linh khí tinh thuần đến khó tin đang toả ra quanh người cô, suýt nữa bị chính nước bọt của mình làm nghẹn.

Trời ạ, ký chủ… vừa ngộ đạo thật sao?

Ngộ đạo thì ngộ đạo, nhưng hai búi tóc trên đầu cô tự động bung ra, suối tóc đen dài không gió mà bay, nhanh chóng xoắn lại thành từng lọn sóng như rong biển là sao chứ?

Có cần phải “cuộn” đến mức này không hả!

*

Cảm nhận được dị động linh khí mãnh liệt xung quanh, hai vị chấp sự vốn đang cùng Đoan Hoà chân nhân tranh luận liền ngẩn người.

“Sao thế? Ai đang tu luyện?”

“Động tĩnh này… chẳng lẽ có đệ tử tông nào thấy linh sơn mới hiện mà cố tình đến đây để trúc cơ?”

Tìm quanh một vòng không thấy, họ liền kinh ngạc phát hiện tiểu cô nương vẫn nấp sau lưng đại nhân ngẩn ngơ nãy giờ, vậy mà tại chỗ tiến giai, tu vi trong nháy mắt nhảy thẳng đến Luyện Khí tầng ba!