Không ngờ chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hình tượng của hắn trong mắt cô đã cao đến thế. Cũng phải trách cái khí chất này của hắn, thật sự chẳng thể giấu đi đâu được.
Hắn khẽ thở dài: “Bí cảnh Đàm Hoa mở ra sau một tháng, hôm nay con mới vừa dẫn khí nhập thể, hiển nhiên không kịp rồi… xem ra chuyến này đành bỏ thôi.”
Vị chấp sự tinh ranh kia lập tức tiếp lời: “Vậy thì vấn đề càng lớn. Chân nhân có lẽ chưa biết, vì Bí cảnh Đàm Hoa sắp khai mở, nhiệm vụ tông môn tháng sau đã định, chính là do các đệ tử tiến vào bí cảnh mang về tài nguyên tu luyện mà tiên môn chỉ định. Nếu quý tông không có ai tham dự, e là không hợp quy củ.”
Phạm quy sẽ bị trừng phạt, có lẽ là cho phép người của tông khác đến linh sơn mới thành này tu luyện, thậm chí chia Sơn Lưu Tông ra làm tám phần, mỗi tông một miếng?
Đoan Hoà chân nhân bỗng mỉm cười, nụ cười khiến người khác như tắm trong gió xuân: “Nói đến quy củ… chẳng bằng chúng ta tính xem một khối linh tuỷ trị giá bao nhiêu điểm cống hiến của tiên môn nhỉ?”
Hai bên lời qua tiếng lại, đánh võ mồm như thể đang đánh thái cực. Nguyễn Miên nhân cơ hội sờ túi bên hông, bảo hệ thống nạp thêm một khối linh thạch hạ phẩm.
Cô giả vờ chăm chú nghe họ bàn bạc, nhưng thực ra đã mở toàn màn hình, bật phát ngoài.
“Bì Bì, tôi muốn xem lại tình tiết của tiểu thú Thao Thiết và thanh ma kiếm thượng cổ kia.” Phải hiểu rõ ý đồ của chúng, kẻo lại bị hố bất ngờ.
[Được thôi.]
Chẳng mấy chốc, màn hình chuyển thành cảnh một dãy núi kéo dài bị sương mù dày đặc bao phủ, ẩn ẩn hiện hiện vẻ hùng vĩ.
[Cuối dãy Thập Vạn Đại Sơn thông sang yêu giới, vượt giới không thể chiếu lại, chỉ có phần tiểu Thao Thiết xuất hiện trong tu tiên giới mà thôi.]
Theo lời nhắc ấy, hình ảnh tiểu Thao Thiết bên ngoài mềm mại đáng yêu hiện ra, nó đang túm lấy một con yêu thú lợn rừng to gấp mười lần thân mình ngấu nghiến ăn.
“Tộc trưởng yên tâm, lần này ta bán thân làm thú cưng, nhất định có thể thuận lợi trà trộn vào tu tiên giới, cố gắng học tập tri thức của nhân tu, biết địch biết ta trăm trận trăm thắng.”
Tiểu Thao Thiết lặp đi lặp lại câu ấy, Nguyễn Miên kéo thanh thời gian đến cuối, quả nhiên thấy Đoan Hoà chân nhân lúc dẫn cô chạy trốn đi ngang qua nơi này, tiện tay nhặt luôn con yêu thú đó.
Màn hình lại chuyển, lần này xuất hiện chính là thanh ma kiếm thượng cổ.