Chương 28

“Dĩ nhiên là có, hơn nữa còn là vấn đề lớn.” Vị chấp sự kia lấy lại được vài phần tự tin, tư thế lại ngay ngắn: “Dám hỏi chân nhân, người đã thu nàng làm đồ đệ chưa?”

Chưa đợi Đoan Hoà chân nhân lên tiếng, Nguyễn Miên đã vội vàng đáp:

“Đừng nói bậy! Ta sao xứng! Đoan Hoà chân nhân quang minh lỗi lạc như thế, cho dù linh căn của ta không bị tổn hại, cũng tuyệt đối không thể có phúc làm đồ đệ người! Chuyện tốt như vậy, ta đừng mơ thì hơn!”

Đoan Hoà chân nhân: “…”

Cũng không cần phải tự ti đến mức ấy đâu.

Vị chấp sự đang nói bị cô quát cho sững người, rồi trong lòng khẽ cười lạnh - quả nhiên tiểu thư Nguyễn gia này đúng như lời đồn, thô tục vô lễ.

Xem ra nàng ta đúng là sùng bái Đoan Hoà chân nhân từ tận đáy lòng, đến mức hạ thấp bản thân như thế, dáng vẻ y hệt một kẻ chưa từng thấy qua thế giới ngoài kia.

Cũng đúng thôi, nếu không sao nàng ta nỡ ném ra khối linh tuỷ kia?

Ôi, thật là tội nghiệp, linh sơn tốt như vậy mà lại dùng cho một kẻ phế linh căn, nghĩ đến thôi đã thấy đau gan xót ruột. Không được, lát nữa phải nhanh chóng báo lại chuyện này cho môn chủ, kẻo để các tông khác chiếm lợi.

Chấp sự kia không rảnh đôi co với một tiểu cô nương, liền nhìn sang Đoan Hoà chân nhân nói tiếp: “Nếu chân nhân chưa thu đồ đệ, vậy thì không thể chiếm dụng danh ngạch lịch luyện của đệ tử thân truyền. Tiên môn đối đãi bình đẳng với đệ tử nội ngoại môn, muốn tiến vào Bí cảnh Đàm Hoa, đến lúc đó cần đạt tu vi Luyện Khí tầng ba mới được.”

Chỉ có tu sĩ đạt Luyện Khí tầng ba trở lên mới có thể thi triển pháp thuật, mà tiến vào bí cảnh cầu cơ duyên thường đi kèm đủ loại nguy hiểm, yêu cầu ấy vốn chẳng có gì đáng trách.

“Thì ra là vậy.” Đoan Hoà chân nhân gõ quạt mấy cái lên lòng bàn tay, tựa như đã có quyết định, cúi xuống hỏi cô: “Con có nguyện bái ta làm sư, trở thành đệ tử thân truyền duy nhất của tông chủ ta chăng?”

Quá đáng sợ, lại còn duy nhất nữa.

Không muốn, đừng mơ, nghĩ cũng đừng nghĩ.

Nguyễn Miên lắc đầu lia lịa như trống bỏi, môi nhỏ bĩu lên: “Linh căn con hỏng rồi, họ đều nói cả đời này con định sẵn chỉ là tu sĩ Luyện Khí.”

Câu chưa nói hết, nhưng ý thì rõ ràng: con vô dụng thế này, không xứng bái nhập môn hạ của người, cứ để con tự sinh tự diệt thôi.

Đoan Hoà chân nhân hơi đau đầu, nha đầu thật lòng hay giả ý hắn đương nhiên có thể phân biệt được. Đứa nhỏ này quả thực không muốn, chứ chẳng phải làm bộ làm tịch.