“Đoan Hòa, ngươi đúng là đồ tiểu nhân bỉ ổi, dám ám toán ta, lão nương liều mạng với ngươi!”
Người chạy đến đánh lén lại lập tức quay về cuộc chiến, Nguyễn Miên ngoan ngoãn co lại sau tảng đá.
[Ký chủ, cô phải nhanh chóng nạp tiền nâng cấp, ít nhất phải lên đến tầng ba của luyện khí mới có thể học được pháp thuật tự vệ, vừa rồi nguy hiểm quá.]
“Yên tâm, người đó sẽ không làm tôi bị thương, là nữ tu của Hợp Hoan Cốc, muốn bắt tôi về để đóng vai ác phụ.”
Nguyễn Miên ăn ngon mặc đẹp mấy năm, rồi âm thầm dùng tà pháp chữa lại linh căn cắn ngược lại, trước khi bị bán làm lô đỉnh đã trốn thoát.
Nếu vừa rồi Đoan Hòa chân nhân không kịp tới cứu cô, thì chỉ cần đi hết nửa đầu kịch bản cũng không tệ, dù sao bây giờ cô cũng chẳng chạy thoát được người ta.
Hệ thống tò mò: [Cô chưa xem hết bản chiếu lại, sao có thể xác định được danh tính của kẻ đến?]
“Cốt truyện luôn cố gắng làm cho nhân vật phụ kém thông minh, che mặt có tác dụng gì chứ, chẳng thay đổi trang phục, chỉ cần nhìn móng tay đỏ chót và bộ đầm xuyên thấu là đủ hiểu rồi. Đáng lý phải mặc bộ đồ đen hành động, nếu không thì sửa móng tay lại, hoặc ăn dịch dung đan cho tiện.”
Hệ thống: […]
Ký chủ nhỏ tuổi mà đã thông minh như thế, quả là người có tham vọng lớn, e hèm, người làm việc lớn!
*
Chừng một ấm trà sau, trận chiến kết thúc.
Đoan Hòa chân nhân với tu vi kim đan sơ kỳ một địch ba, đánh cho bọn cướp chạy trối chết. Tuy nhiên, bản thân hắn cũng bị thương không nhẹ, y phục bị rách trông khá thảm hại.
“Được rồi, giờ đã an toàn, vừa rồi có làm ngươi sợ không?”
Hắn lấy từ túi trữ vật bên hông ra một viên hồi xuân đan hạ phẩm, cho vào miệng, ngửa cổ nuốt xuống.
Vết thương lập tức được cầm máu, lại một thuật làm sạch, mặt ngoài đã không còn dấu vết khác thường.
Nguyễn Miên dừng lại một chút, rồi lắc, rồi gật đầu yếu ớt.
Cô mới năm tuổi, phải nhớ rằng mình còn nhỏ, nếu hành động quá mức sẽ bị xem như yêu quái đoạt xác hoặc tà tu thì hỏng bét.
Đoan Hòa chân nhân nhíu mày, không nói gì an ủi.
Nếu phải tìm điểm ghi nhớ trên gương mặt hắn, có lẽ đó là hai hàng lông mày nhạt nhẽo, như hai con sâu xám không yên, thỉnh thoảng lại nhướn lên.
“Đưa tay cho ta, đứng vững, chúng ta cần phải tăng tốc về tông môn.”
Suy nghĩ của Nguyễn Miên bị cắt đứt, cô ngoan ngoãn đưa tay ra nắm lấy, rồi ngồi lên chiếc quạt lớn lần nữa bay lên không trung.