Chương 7: Cự tuyệt lời mời

“Đức Thái ca, đừng nói nữa!” Đưa tay ra, Thủy Thiên Tình vội vàng kéo Sử Đức Thái bên cạnh, bảo đối phương đừng nói nhiều.

“Ừ!” Nhận được ánh mắt cảnh cáo của Thủy Thiên Tình, Sử Đức Thái tuy không tình nguyện nhưng cũng không dám nói thêm gì nữa.

“Cẩm Phong ca ca, muội biết huynh giận muội. Nhưng muội thật sự không có ý đến trù ẻo huynh. Xin huynh đừng nghĩ muội xấu xa như vậy. Còn về chuyện từ hôn, muội cũng không cố ý làm tổn thương huynh. Muội chỉ cảm thấy, huynh giống đại ca ca của muội hơn. Muội không có tình cảm phu thê với huynh. Chỉ vậy thôi.” Nhìn Diệp Cẩm Phong, Thủy Thiên Tình đáng thương giải thích.

“Lau khô nước mắt rồi hãy nói chuyện với ta. Ta thấy xui xẻo!” Ngày thường nữ chính rơi nước mắt một cái là có thể khiến nguyên chủ đau lòng chết đi sống lại, đáng tiếc, Diệp Cẩm Phong hiện tại đã thay ruột rồi, ngươi có khóc chết ta cũng chẳng thèm liếc nhìn thêm một cái, ta chỉ thích mỹ nam, không thích bạch liên hoa lòng dạ rắn rết như ngươi.

Nghe vậy, Thủy Thiên Tình cầm khăn tay hung hăng lau mặt hai cái, trực tiếp lau khuôn mặt trắng nõn ra hai vệt đỏ. Nàng ta tưởng Diệp Cẩm Phong nhìn thấy bộ dạng này của mình sẽ đau lòng. Tuy nhiên, nàng ta phát hiện Diệp Cẩm Phong vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Hoàn toàn không chút dao động.

“Thủy đạo hữu, có chuyện thì nói mau đi! Lát nữa ta còn phải đi tìm gia gia đấy!” Nhìn đối phương, Diệp Cẩm Phong viết hết sự mất kiên nhẫn lên mặt, không hề che giấu chút nào.

“Cẩm Phong ca ca, Hùng Ưng Liệp Thú Đoàn chúng ta ba ngày sau sẽ đi Vân Vụ Sơn. Muội và Đức Thái ca đặc biệt đến thông báo cho huynh.” Mở miệng, nữ chính nói ra mục đích.

Nghe vậy, Diệp Cẩm Phong nheo mắt. Vân Vụ Sơn, nữ chính mười lăm tuổi, ồ, ta nhớ ra rồi. Nữ chính mười lăm tuổi, dưới sự giúp đỡ của phản diện và Sử Đức Thái, đã tìm được Vân Vụ Thạch ở Vân Vụ Sơn, đạt được thực lực Trúc Cơ sơ kỳ.

Hèn chi nữ chính lại mặt dày mày dạn tìm tới cửa như vậy, hóa ra là muốn tìm phản diện đi Vân Vụ Sơn tìm cơ duyên nha!

Nghe Thủy Thiên Tình nói rõ mục đích, Diệp Cẩm Phong trầm mặc một lát. Nhưng Diệp Cẩm Ngọc lại là người có tính tình không giữ được bình tĩnh.

“Hừ, cái gì gọi là Hùng Ưng Liệp Thú Đoàn chúng ta chứ? Ca ca ta là Tam thiếu gia Diệp gia, không phải người của đội săn thú Hùng Ưng gì đó. Hơn nữa, Vân Vụ Sơn kia là dãy núi có nhiều yêu thú nhất trong mấy ngọn núi yêu thú, vả lại trong núi đó còn có yêu thú cấp ba. Nguy hiểm như vậy, các ngươi thế mà lại tới tìm ca ca ta, sao các ngươi không tự mình đi đi?” Nhìn hai kẻ rõ ràng không có ý tốt, Diệp Cẩm Ngọc tức giận chất vấn.

“Tiểu Ngọc, muội đừng căng thẳng như vậy, Cẩm Phong ca ca là tu sĩ Trúc Cơ, huynh ấy có thể đối phó với yêu thú cấp ba. Hơn nữa Cẩm Phong ca ca đi nhiều nơi như núi yêu thú cũng có thể nâng cao khả năng thực chiến của huynh ấy! Đây đối với Cẩm Phong ca ca mà nói là một sự rèn luyện rất tốt!” Mở miệng, nữ chính lập tức thuyết phục.

“Rèn luyện? Ca ca ta muốn đi rèn luyện thì tự huynh ấy không biết đi sao? Cần gì phải đi cùng với đám tu sĩ Luyện Khí vướng víu chân tay như các ngươi? Nói thì hay lắm, giúp ca ta nâng cao kinh nghiệm thực chiến. Nói trắng ra, chẳng phải các ngươi muốn lừa ca ca ta làm hộ vệ miễn phí cho các ngươi sao?” Diệp Cẩm Ngọc đâu có ngốc, sao lại không hiểu tâm tư của Thủy Thiên Tình? Ca ca là thực lực Trúc Cơ sơ kỳ, lại là Tiên Chức Sư cấp ba, có khả năng vượt cấp khiêu chiến. Dưới Kim Đan hiếm có đối thủ. Có thể nói, chỉ cần không có yêu thú cấp bốn xuất hiện, ca ca lập tức có thể toàn thân trở ra, có ca ca giúp đỡ, vậy thì Thủy Thiên Tình - tu sĩ Luyện Khí tầng chín này mới có khả năng tự bảo vệ mình ở Vân Vụ Sơn. Không có ca ca giúp đỡ, chỉ cái đội săn thú Hùng Ưng chó má gì đó, gặp một con yêu thú cấp ba là toàn quân bị diệt ngay!

“Ta...” Nghe Diệp Cẩm Ngọc nói vậy, sắc mặt Sử Đức Thái rất khó coi. Nhưng vừa rồi Diệp Cẩm Phong đã chính miệng nói không cho phép hắn ta nói Diệp Cẩm Ngọc một chữ không tốt, cho nên hắn ta cũng không tiện phát tác. Chỉ đành cắn răng nhịn, hết cách rồi, ai bảo thực lực Diệp Cẩm Phong mạnh chứ? Nếu không mời được hắn, lần này bọn họ đi Vân Vụ Sơn e rằng sẽ rất nguy hiểm.

“Đại ca, trên Vân Vụ Sơn quanh năm sương mù không tan, hơn nữa bên đó yêu thú lại nhiều, vô cùng nguy hiểm, huynh phải suy nghĩ kỹ đó!” Nhìn đại ca của mình, Diệp Cẩm Văn đương nhiên cũng không muốn ca ca ruột của mình đi mạo hiểm.

Nghe lời đệ đệ và muội muội, Diệp Cẩm Phong khẽ gật đầu: “Vốn dĩ ta định đi Vân Vụ Sơn cùng Thủy đạo hữu bọn họ. Nhưng rất không khéo, mấy hôm trước nghe gia gia chỉ điểm, ta có chút giác ngộ, định sẽ bế quan tu luyện một thời gian. Cho nên, rất xin lỗi Thủy đạo hữu, Sử đạo hữu, lần này e rằng ta không thể đi cùng các ngươi đến Vân Vụ Sơn rồi!” Nói đến đây, Diệp Cẩm Phong áy náy cười với hai người.