Chương 6: Bảo vệ muội muội

“Đại ca, Ngọc Nhi còn nhỏ, nói sai là chuyện khó tránh, huynh đừng để trong lòng. Con bé là muội muội huynh nuôi nấng từ nhỏ đó!” Vừa mở miệng, Diệp Cẩm Văn thân là nhị ca đã vội xin tha cho muội muội.

Nghe vậy, Diệp Cẩm Phong liếc mắt nhìn đệ đệ ngồi bên cạnh. Sau đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía nữ chính: “Thủy đạo hữu, Diệp gia ta gần đây không có tang sự gì. Nếu ngươi chạy tới chỗ ta là cố ý trù ẻo ta, khóc tang cho ta, vậy thì ngươi có thể đi rồi. Bởi vì năm nay ta mới mười sáu, tạm thời chưa chết được đâu!”

“Muội, Cẩm Phong ca ca, muội...” Nghe Diệp Cẩm Phong nói vậy, Thủy Thiên Tình ngẩn người. Đây không phải lời nàng ta muốn nghe. Trước kia, Cẩm Phong ca ca vừa thấy nàng ta khóc đều sẽ đặc biệt đau lòng. Bất kể là ai làm tổn thương nàng ta, Cẩm Phong ca ca đều sẽ đòi lại công bằng cho nàng ta. Nhưng hôm nay, sao lại thế này? Sao lại có thể như vậy?

“Diệp Cẩm Phong, ngươi... ngươi nói hươu nói vượn cái gì đấy?” Đừng nói là nữ chính, ngay cả Sử Đức Thái cũng không ngờ, Diệp Cẩm Phong mở miệng lại nói ra những lời như vậy.

Nghe vậy, đôi mắt phượng của Diệp Cẩm Phong khẽ nheo lại, ánh mắt lạnh băng rơi thẳng vào người Sử Đức Thái.

“Ngươi... ngươi muốn làm gì?” Cảm nhận được sát ý trong đáy mắt Diệp Cẩm Phong, Sử Đức Thái lập tức cảm thấy toàn thân phát lạnh, sống lưng lạnh toát.

“Sử Đức Thái, những lời ta nói hôm nay, xin ngươi nhớ kỹ từng chữ một. Diệp Cẩm Ngọc là muội muội ruột của Diệp Cẩm Phong ta, cho dù có ngàn vạn điều không phải, vạn điều không tốt, thì Diệp Cẩm Phong ta đánh được, mắng được. Nhưng người ngoài dám nói muội muội ta một câu chính là tìm chết.” Nói đến đây, hàn ý trên người Diệp Cẩm Phong càng thêm nồng đậm.

“Ngươi... ngươi điếc à? Ngươi không nghe thấy nàng ta đang sỉ nhục Thiên Tình sao?” Nghiến răng, Sử Đức Thái lớn tiếng phản bác. Hắn ta thầm nghĩ: Người mà Diệp Cẩm Phong để ý nhất phải là Thiên Tình mới đúng, sao lại là Diệp Cẩm Ngọc chứ?

“Hừ, miệng mọc trên người muội muội ta, muội muội ta thích nói gì thì nói. Hơn nữa, con bé nói gì cũng đều đúng cả. Bởi vì nó là muội muội của Diệp Cẩm Phong ta. Muội muội ruột cùng cha cùng mẹ của ta.” Hết cách rồi, kiếp trước Diệp Cẩm Phong chính là một tên cuồng muội muội, kiếp này e rằng cũng không sửa được cái tật sủng ái muội muội!

“Ngươi...” Kinh ngạc trừng lớn mắt, Sử Đức Thái há hốc mồm, lại không biết nên nói gì.

Nghe Diệp Cẩm Phong nói vậy, Diệp Cẩm Ngọc ngây người. Nàng nhớ trước đây nếu nàng cãi nhau với hồ ly tinh Thủy Thiên Tình, lần nào ca ca cũng bênh vực Thủy Thiên Tình, còn luôn vì lấy lòng hồ ly tinh kia mà mắng nàng. Nhưng không ngờ lần này ca ca lại... lại hoàn toàn đứng về phía nàng.

“Ca, huynh tốt thật!” Được ca ca bảo vệ trước mặt hồ ly tinh Thủy Thiên Tình như vậy, Diệp Cẩm Ngọc vui sướиɠ không thôi, lập tức chạy đến trước mặt Diệp Cẩm Phong làm nũng.

Nhìn muội muội mặt mày hớn hở, Diệp Cẩm Phong mỉm cười: “Được rồi, miệng lưỡi không cần ngọt xớt như vậy. Có thời gian thì chăm chỉ tu luyện chút đi. Thực lực Luyện Khí tầng bảy của muội đã kẹt lại hơn một năm rồi đấy.”

“Vâng, biết rồi, biết rồi, muội sẽ tu luyện thật tốt. Nhưng mà, muội tu luyện không tốt cũng có sao đâu, có đại ca và nhị ca bảo vệ muội mà!” Nói đến đây, Diệp Cẩm Ngọc lè lưỡi ra vẻ vô lại.

“Muội đó, ngồi xuống đi.” Bất đắc dĩ nhìn muội muội một cái, Diệp Cẩm Phong ra hiệu cho đối phương ngồi xuống bên cạnh mình.

“Vâng!” Gật đầu, Diệp Cẩm Ngọc trực tiếp cướp chỗ ngồi của nữ chính, hân hoan ngồi xuống bên cạnh đại ca mình.

Nhìn muội muội vui vẻ ngồi bên cạnh đại ca, Diệp Cẩm Văn không khỏi giật giật khóe miệng. Thầm nghĩ: Đây là nhịp điệu gì, chẳng lẽ đại ca thật sự đổi tính rồi sao? Thật sự buông bỏ Thủy Thiên Tình rồi sao?

“Minh Nguyệt, Phỉ Thúy!” Ánh mắt xoay chuyển, ánh mắt Diệp Cẩm Phong rơi vào trên người hai tiểu nha đầu. Sắc mặt lại từ ôn hòa trở nên âm trầm.

“Tam thiếu!” Mở miệng, hai người vội vàng đáp lời.

“Người ta chạy tới khóc tang cho bản thiếu gia. Các ngươi còn mang linh quả và linh trà ra chiêu đãi bọn họ? Sao, các ngươi cũng mong ngóng Diệp Cẩm Phong ta chết sớm một chút phải không?”

“Không không không, nô tỳ không dám, nô tỳ không dám!” Liên tục lắc đầu, hai người vội vàng nói không dám.

“Không dám còn ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau dọn đồ đi? Đồ dùng của nhị phòng chúng ta là để dùng phung phí sao?” Phụ thân của nguyên chủ xếp thứ hai, cho nên ba huynh muội Diệp Cẩm Phong thuộc về nhị phòng Diệp gia.

“Vâng, vâng!” Đáp lời, hai người vội vàng đứng dậy, dọn sạch linh quả và linh trà mang lên cho nữ chính và Sử Đức Thái dùng.

“Diệp Cẩm Phong, ngươi... ngươi...” Lúc này Sử Đức Thái đã tức đến xanh mặt. Hắn ta không ngờ Diệp Cẩm Phong lại làm khó bọn họ như vậy. Cũng càng không ngờ Diệp Cẩm Phong sẽ làm tuyệt tình đến thế!