Chương 25: Bôi thuốc

“Ừm, ngươi yên tâm đi, sau khi trở về ta sẽ luyện tập thật tốt. Nhất định sẽ không lộ sơ hở.” Đúng là nhận tiền của người phải tiêu tai thay người mà, vì khoản tài phú to lớn kia, Lê Hạ quyết định, từ nay về sau mỗi ngày đều phải luyện tập gọi tên nam nhân này, như vậy đợi đến sau khi thành thân, y sẽ gọi vô cùng tự nhiên, sẽ không lộ sơ hở trước mặt người khác.

“Tốt, hết thảy đều nhờ cả vào ngươi!” Cúi đầu, Diệp Cẩm Phong thi lễ thật sâu với Lê Hạ.

“Không cần khách sáo. Dù sao ta ở Lê gia sống cũng không tốt. Sớm đã muốn rời đi rồi. Về sau, thành thân với ngươi, ta có thể quanh minh chính đại rời khỏi Lê gia rồi!” Ở Lê gia, đích mẫu gây khó dễ, ca ca tỷ tỷ chướng mắt, còn thường xuyên đánh đập y. Ngay cả phụ thân ruột thịt cũng đối với đứa con trai câm này chẳng quan tâm hỏi han, Lê Hạ sớm đã muốn rời khỏi Lê gia lạnh lẽo đó. Chỉ là vẫn luôn không tìm thấy cơ hội mà thôi, bất quá hiện tại, lại là trời ban cơ hội tốt.

“Đúng rồi, hôm nay ta thấy Lê Nguyệt đánh ngươi bị thương. Ngươi đã bôi thuốc chưa, vết thương còn đau không?” Quan tâm nhìn Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong dò hỏi.

“Ồ, ta không sao.” Lắc đầu, Lê Hạ nói mình không sao.

“Vết thương ở sau lưng, không tiện bôi thuốc đâu, ta giúp ngươi bôi thuốc được không?” Nghiêm túc nhìn Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong lại không định từ bỏ.

“Không, không cần!” Nghĩ cũng không nghĩ, Lê Hạ lắc đầu trực tiếp từ chối. Y chính là Song Nhi a, sao có thể để nam nhân nhìn thân thể mình chứ?

“Đừng căng thẳng như vậy, ta cũng đâu phải chưa từng giúp ngươi bôi thuốc.” Nói xong, Diệp Cẩm Phong bước đến bên cạnh Lê Hạ.

“Thật, thật sự không cần đâu!” Nhìn Diệp Cẩm Phong nhiệt tình muốn giúp đỡ, Lê Hạ đỏ mặt vội vàng cự tuyệt.

“Đừng nói lời khách sáo nữa. Vết thương của ngươi phải mau chóng khỏi hẳn. Chúng ta còn phải thành thân đấy!” Nhu thanh nói, Diệp Cẩm Phong cho đối phương một ánh mắt trấn an.

Nghe Diệp Cẩm Phong nói vậy, Lê Hạ nhíu mày. Đúng vậy, nếu lúc thành thân mà còn bị thương thì không tốt lắm!

Nhìn ra sự do dự của Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong tiếp tục nói: “Yên tâm, ta sẽ không làm gì ngươi đâu, ngươi đáp ứng giúp ta, ta cũng muốn giúp ngươi mà!”

“Ồ!” Ứng một tiếng, Lê Hạ cúi đầu, buồn bực cởi y phục, lộ ra tấm lưng đầy vết roi.

Nhìn những vết thương nhìn thấy mà ghê người trên lưng Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong không tự giác cắn răng: “Lê Nguyệt tiện nhân kia, ra tay thật tàn nhẫn!”

“May mắn ngươi kịp thời xuất hiện, nếu không nàng ta còn tiếp tục đánh ta!” Nhắc tới việc này, Lê Hạ cảm kích đưa thuốc trị thương cho Diệp Cẩm Phong.

“Tiện nhân kia, có cơ hội ta nhất định giúp ngươi thu thập nàng ta, báo thù cho ngươi!” Nhận lấy thuốc trị thương trong tay Lê Hạ. Diệp Cẩm Phong mở nắp bình, đổ ra một ít bột phấn màu trắng sữa mịn màng, cẩn thận dùng đầu ngón tay bôi thuốc bột lên vết thương của Lê Hạ.

“A...” Vết thương vừa chạm vào thuốc, Lê Hạ kêu lên một tiếng đau đớn, nắm chặt nắm tay nhỏ.

“Làm ngươi đau à!” Nghe tiếng rên của Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong vội vàng dừng động tác trên tay.

“Không, không sao!” Lắc đầu, Lê Hạ nói không sao.

“Ta sẽ nhẹ tay, ngươi nhịn một chút, những vết thương này không xử lý tốt sẽ lở loét để lại sẹo đấy.” Nhu thanh dỗ dành, Diệp Cẩm Phong bất đắc dĩ nói. Trong lòng lại mắng Lê Nguyệt tiện nhân kia ngàn vạn lần.

“Ừm, ta biết!” Gật đầu, Lê Hạ đương nhiên biết vết thương của mình không thể kéo dài.

Nhịn đau, Lê Hạ cuối cùng cũng chịu đựng xong. Thấy Diệp Cẩm Phong sau khi bôi thuốc bèn sờ soạng y phục của mình, Lê Hạ vội vàng đoạt lại: “Đừng, đừng xé y phục của ta, ta có chuẩn bị vải!” Nói xong, Lê Hạ vội vàng lấy ra mấy dải vải trong nhẫn không gian của mình.

Nhìn bộ dạng giữ của ôm lấy y phục, còn vẻ mặt đề phòng nhìn chằm chằm mình của Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong bị chọc cười: “Ta cũng đâu nói muốn xé y phục ngươi để băng bó cho ngươi đâu?”

“Người như ngươi khó nói lắm!” Bộ y phục trước đó chính là bị nam nhân này xé rách.

“Được rồi, trước đó là lỗi của ta. Hai ngày nữa, ta đền một bộ y phục cho ngươi, như vậy được chưa?” Bất đắc dĩ nhận sai, Diệp Cẩm Phong tỏ vẻ muốn bồi thường đối phương.

“Không cần đâu. Ngươi đã tặng rất nhiều đồ cho ta rồi!” Lắc đầu, Lê Hạ trực tiếp từ chối.

“Không sao, ngươi giúp ta việc lớn như vậy, ta nên cảm tạ ngươi thật tốt.” Nói xong, Diệp Cẩm Phong cầm lấy dải vải, bắt đầu băng bó vết thương sau lưng cho Lê Hạ.

“Ngươi không cần khách khí như vậy, cứ coi như là trả ơn cứu mạng của ngươi đi!”

“Được rồi, bộ y phục này cứ nợ trước, đợi khi nào ngươi cần, ta sẽ tặng cho ngươi!” Vừa mới tặng mặt nạ và trận bàn Nhuyễn Trận, nếu lúc này lại tặng thêm một bộ Tiên Chức y nữa, Lê Hạ nhất định sẽ nghi ngờ. Tuy rằng Diệp Cẩm Phong cũng không ngại người mình thích biết mình là Huyết Linh Căn, là Tiên Chức Sư. Nhưng Diệp Cẩm Phong cảm thấy trước khi tình cảm hai người đủ vững chắc, vẫn là không nên để đối phương biết thì tốt hơn. Bằng không, Hạ Hạ sợ hãi mình, không thích mình thì phiền toái.