Chương 23: Lời cầu hôn bất ngờ

“Đương nhiên, ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, chuyện của ngươi ta nhất định sẽ giúp!” Gật đầu, Lê Hạ trả lời vô cùng khẳng định.

“Là thế này, ta năm nay mười sáu tuổi rồi, gia gia ta cứ dăm ba bữa lại thúc giục ta thành thân, khiến ta vô cùng phiền não. Cho nên ta muốn tìm một người thành thân. Mà ý tứ của gia tộc là hy vọng ta cùng Lê gia liên hôn.” [Hạ Hạ, lần đầu tiên đã bỏ lỡ ngươi, lần này ta không định bỏ lỡ nữa. Ơn cứu mạng lý nên lấy thân báo đáp!]

“Ngươi muốn cùng Lê gia liên hôn à? Chuyện này ngươi phải hỏi phụ thân ta mới được. Ngũ tỷ ta là đệ nhị mỹ nhân Thiên Thủy Thành, người tới Lê gia cầu thân tuy rằng rất nhiều. Nhưng ngươi là Tam thiếu gia Diệp gia, ta nghĩ nếu ngươi muốn cưới tỷ ấy thì hẳn là sẽ không quá khó khăn. Chuyện này ngươi không cần tìm ta giúp đâu!”

Nghe được những lời này của Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong co rút khóe miệng. Thầm nói: [Mỹ nhân à, ngươi có cần trì độn như vậy không? Ta muốn cưới Lê Nguyệt thì còn cần hẹn ngươi ra đây sao?]

“Ngũ tỷ ngươi tuy rằng dung mạo không tồi, nhưng tính tình ngạo mạn, kiêu căng ương ngạnh. Cũng không phải người thích hợp làm đạo lữ. Cho nên người ta muốn cưới chính là ngươi!” Đã nghe không hiểu, vậy thì đành phải nói thẳng thôi.

“Ta? Sao lại là ta? Ngũ tỷ ta là Luyện Khí tầng bảy, tỷ ấy thực lực cao hơn ta, dung mạo cũng đẹp, hơn nữa còn là đích nữ. Sao ngươi lại chọn ta mà không chọn tỷ ấy?” Khϊếp sợ mở to hai mắt, Lê Hạ không dám tin hỏi lại.

Tuy rằng đối phương đang đeo mặt nạ, nhưng Diệp Cẩm Phong có thể tưởng tượng biểu tình trên khuôn mặt dưới lớp mặt nạ kia giờ phút này đặc sắc đến nhường nào.

“Nói thật, ta không thích loại nữ nhân cần ta mỗi ngày đều phải đi dỗ dành, quá phiền phức.” Đối với nữ nhân, Diệp Cẩm Phong thật sự không có loại suy nghĩ đó, hắn trời sinh đã thích nam nhân.

“Nhưng mà...” Lê Hạ không nghĩ tới Diệp Cẩm Phong sẽ trả lời như vậy.

“Hạ Hạ, tuy rằng ngươi đeo chiếc mặt nạ ta tặng rất hợp, cũng rất đẹp. Nhưng chúng ta đã quen thân như vậy rồi, ngươi có thể tháo mặt nạ xuống không?” Nhìn thấy mỹ nhân cứ đeo mặt nạ, che khuất khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn kia, Diệp Cẩm Phong rất là tiếc nuối.

“Ồ!” Đáp một tiếng, Lê Hạ tháo mặt nạ trên mặt xuống.

Nhìn khuôn mặt cảnh đẹp ý vui của Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong vừa lòng nhếch khóe miệng: “Tuy rằng ngươi đeo mặt nạ rất soái khí, bất quá ta cảm thấy chân dung của ngươi càng tuấn mỹ hơn!”

“A, cảm ơn ngươi đã tặng mặt nạ cho ta!” Được Diệp Cẩm Phong khen ngợi, Lê Hạ thẹn thùng đỏ mặt.

“Hạ Hạ, ngươi nguyện ý thành thân với ta không?” Nhìn chằm chằm đôi mắt trong veo của Lê Hạ, Diệp Cẩm Phong từng câu từng chữ nghiêm túc dò hỏi.

“Ta, ta...” Nghe nam nhân hỏi, Lê Hạ há miệng, lại không biết nên trả lời thế nào.

“Ta biết, chúng ta mới gặp nhau ba lần, thời gian ở chung còn ngắn. Bây giờ bảo ngươi gả cho ta, ngươi sẽ rất khó xử. Nhưng chuyện này thật sự là quá phiền toái, ta muốn nhanh chóng thành thân, bằng không ta không biết gia gia sẽ tìm một nữ nhân như thế nào nhét cho ta. Thay vì để ta cưới một nữ nhân không quen biết, chi bằng ta cưới ngươi. Ngươi cảm thấy thế nào?”

Ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt khẩn cầu của Diệp Cẩm Phong, Lê Hạ khó xử cắn môi: “Diệp Cẩm Phong, ngươi là ân nhân cứu mạng của ta. Theo lý thuyết ta nên giúp ngươi. Nhưng chuyện thành thân không phải chuyện đùa. Ngươi, ngươi bảo ta giúp thế nào đây?”

“Hạ Hạ, thật ra chuyện này rất đơn giản, ngươi chỉ cần đáp ứng gả cho ta, nguyện ý cùng ta làm một đôi phu phu giả là được.” Nhìn mỹ nhân đơn thuần đối diện, Diệp Cẩm Phong tiếp tục khuyên bảo.

“Giả, phu phu giả?” Kinh ngạc nhìn Diệp Cẩm Phong, Lê Hạ vẻ mặt mờ mịt.

“Đúng, sau khi chúng ta thành thân thì ai lo phận nấy. Chỉ cần ngươi không muốn, ta sẽ không cùng ngươi động phòng. Như vậy được không? Giúp ta được không?” Thấp giọng khẩn cầu, đáy mắt Diệp Cẩm Phong tràn đầy mong mỏi.

“Như, như vậy, như vậy gia gia ngươi sẽ không phát hiện sao?” Diệp Cẩm Phong lừa gạt người nhà như vậy thật sự tốt sao?

“Yên tâm, ta sẽ sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, gia gia sẽ không phát hiện đâu.” Đối với việc này, Diệp Cẩm Phong tự nhiên không cần lo lắng.

“Nhưng mà...” Cho dù là thành thân giả, chuyện này cũng quá mức trò đùa rồi? Đối với việc này, Lê Hạ vẫn có chút do dự.

“Hạ Hạ, ngươi ngẫm lại xem, nếu hai chúng ta thành thân, sính lễ, của hồi môn, còn có hạ lễ của thân bằng hảo hữu. Mấy thứ này cộng lại chính là một khoản tài phú không nhỏ đâu! Nếu ngươi có được khoản tài phú này, vậy thì ngươi muốn tấn cấp Trúc Cơ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.” Biết tâm nguyện lớn nhất của Lê Hạ là nâng cao thực lực báo thù cho mẫu phụ, cho nên Diệp Cẩm Phong trực tiếp nắm lấy điểm yếu của đối phương.