“Lục thiếu gia, phía trước có cái đình nghỉ mát, không bằng chúng ta tới đó tâm sự?” Nhìn thấy Lê Nguyệt hất hàm sai khiến rời đi, Diệp Cẩm Phong nhìn về phía Lê Hạ đang đứng bên cạnh.
Nghe được lời mời của Diệp Cẩm Phong, Lê Hạ hơi chần chờ một chút, bởi vì y biết bản thân là Song Nhi, cũng không quá thích hợp tiếp xúc quá nhiều với nam tử xa lạ.
Thấy Lê Hạ đứng tại chỗ, cũng không ưng thuận mình, Diệp Cẩm Phong cười nói: “Sao thế, Lục thiếu gia nhanh như vậy đã quên mất ân nhân cứu mạng là ta rồi sao?”
Nghe vậy, Lê Hạ khϊếp sợ mở to đôi mắt hạnh, kinh ngạc nhìn về phía nam nhân hắc y đứng đối diện. Hắc y? Chẳng lẽ, nam nhân này chính là người đeo mặt nạ đã cứu mình trong sơn động ở Vân Vụ Sơn sao? Thảo nào, thảo nào mình lại cảm thấy thanh âm của đối phương quen tai đến thế! Hóa ra lại là hắn!
“Vết thương của Lục thiếu gia đã đỡ hơn chút nào chưa? Trong tay còn thuốc trị thương không? Ta thấy hình như ngươi lại phải về bôi thuốc rồi!” Nói đến đây, Diệp Cẩm Phong nhìn mấy vệt máu trên lưng Lê Hạ, trong lòng mạc danh có chút phiền muộn. Lê Nguyệt cái nha đầu đê tiện này thật đúng là tàn nhẫn, cư nhiên bắt nạt đệ đệ cùng cha khác mẹ của mình như vậy.
Nghe Diệp Cẩm Phong hỏi, Lê Hạ gật đầu. Tỏ vẻ vết thương của mình đã khỏi.
“Này, cái này cho ngươi. Ở đây nói chuyện không tiện lắm, buổi tối chúng ta hẹn một chỗ từ từ nói chuyện!” Nói xong, Diệp Cẩm Phong đưa một bình thuốc trị thương cấp hai cho đối phương.
Thấy bình thuốc đối phương đưa tới giống hệt bình thuốc đã cho mình trước đó, Lê Hạ càng xác định người này không còn nghi ngờ gì nữa chính là người đã cứu mình ở Vân Vụ Sơn.
Lắc đầu, Lê Hạ tỏ vẻ không muốn nhận thuốc trị thương của đối phương.
“Cầm lấy đi!” Kéo lấy cổ tay đối phương, Diệp Cẩm Phong trực tiếp nhét thuốc vào tay y, xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng Diệp Cẩm Phong rời đi, Lê Hạ ngây ngốc nhìn hồi lâu, thẳng đến khi thân ảnh kia biến mất không thấy, y mới cầm thuốc trị thương quay về viện tử của mình.
Đêm khuya, Lê Hạ nhận được thư của Diệp Cẩm Phong, hẹn y canh ba đến khách điếm Đông Tụ Hiền trong thành gặp mặt. Nhận được lời mời của Diệp Cẩm Phong, Lê Hạ do dự thật lâu. Một mặt, y cảm thấy hai người không thân lắm, buổi tối lén lút gặp mặt như vậy không tốt. Nhưng mặt khác, đối phương là ân nhân cứu mạng của mình, lại biết bí mật của mình, nếu mình không đi, rất có thể đối phương sẽ đem bí mật của mình nói cho phụ thân, như vậy mình sẽ gặp rắc rối to.
Cân nhắc lợi hại một chút, cuối cùng Lê Hạ thay y phục, đeo lên mặt nạ Diệp Cẩm Phong tặng, lặng lẽ từ mật đạo do mình đào, thần không biết quỷ không hay rời khỏi Lê gia, tiến đến chỗ hẹn.
Đi tới khách điếm, Lê Hạ lập tức được tiểu nhị dẫn vào phòng chữ Thiên số một. Bước vào cửa phòng, thấy Diệp Cẩm Phong đang ngồi trên ghế chờ mình, Lê Hạ mím môi. Đi đến đối diện Diệp Cẩm Phong, cúi người ngồi xuống.
“Đến rồi à!” Chào hỏi người tới một tiếng, Diệp Cẩm Phong trực tiếp lấy ra một tấm linh phù kích hoạt.
Nhìn thấy động tác của Diệp Cẩm Phong, Lê Hạ hơi chần chờ một chút, kinh ngạc mở to đôi mắt. Trong lòng khó tránh khỏi có chút bất an.
“Không cần lo lắng, ta chỉ phong ấn không gian này thôi. Ta biết ngươi không muốn để người khác biết ngươi biết nói chuyện. Cho nên ta phong ấn không gian lại, người bên ngoài sẽ không nghe thấy ngươi nói gì. Như vậy ngươi có thể an tâm cùng ta trò chuyện!” Nhìn Lê Hạ đang kinh hãi không nhẹ, Diệp Cẩm Phong chậm rãi mở miệng, nghiêm túc giải thích với đối phương.
“Ồ!” Gật đầu, Lê Hạ tỏ vẻ đã hiểu. Thầm nghĩ: [Diệp Cẩm Phong này suy nghĩ cũng thật chu đáo.]
“Ngươi tên là Lê Hạ phải không?” Nhìn chăm chú mỹ nhân đeo mặt nạ ngồi đối diện, Diệp Cẩm Phong cười hỏi.
“Đúng vậy!” Đối phương sớm đã biết mình là ai, cho nên Lê Hạ cũng không cần thiết phải giấu giếm.
“Ta tên là Diệp Cẩm Phong. Trước đó ở Vân Vụ Sơn, ta vì có việc rất quan trọng phải làm nên rời đi trước. Không để ngươi nhìn thấy chân dung của ta, cũng không cho ngươi biết tên của ta. Ta rất xin lỗi.” Cúi đầu, Diệp Cẩm Phong chủ động xin lỗi.
“Không, ngươi không cần xin lỗi, lần đó ngươi cũng đâu biết tên ta. Huống chi ngươi đã cứu ta, còn tặng mặt nạ, trận bàn và thuốc trị thương cho ta, ta vô cùng cảm kích ngươi!” Đây là lời nói thật, Lê Hạ vô cùng cảm kích vị ân nhân cứu mạng này, nếu không y cũng sẽ không đêm khuya đến đây hẹn hò với một nam nhân xa lạ.
“Hạ Hạ, hôm đó ngươi nói với ta, nếu ta gặp khó khăn có thể tìm ngươi giúp đỡ. Trước mắt ta gặp chút phiền toái, không biết ngươi có nguyện ý giúp ta hay không?” Nhìn chằm chằm Lê Hạ ngồi đối diện, Diệp Cẩm Phong hỏi rất nghiêm túc.