Chương 20: Hôn yến Lê gia

“Ngũ tiểu thư!” Hơi cúi đầu, Diệp Cẩm Phong và Diệp Cẩm Văn cũng vội vàng mở miệng chào hỏi đối phương.

Lê Nguyệt sao? Chính là Thiên Thủy Thành đệ nhị đại mỹ nhân được xưng tụng là Thiên Thủy Thành Song Kiều cùng với Thủy Thiên Tình đó sao? Nữ nhân này sinh ra là để làm nền cho Thủy Thiên Tình, nàng ta vẫn luôn rất không phục Thủy Thiên Tình, một lòng muốn cướp đoạt nam nhân của Thủy Thiên Tình, bất quá đáng tiếc, đến cuối cùng bị biến thành pháo hôi!

“Ba vị, mời vào trong!”

“Được!” Nghe vậy, ba người đi theo Lê Nguyệt cùng vào phòng khách, tìm được bàn thuộc về Diệp gia.

Mặc dù hôn yến của Lê gia rất thịnh soạn, nhưng Diệp Cẩm Phong lại thiếu hứng thú, ăn vài miếng cũng không động đũa nữa. Chợt ngoảnh đầu nhìn lại, một bóng dáng bạch y xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Nhìn thấy bóng dáng bạch y quen thuộc kia, Diệp Cẩm Phong hơi sửng sốt, ngay sau đó nhếch khóe miệng. Trước đó hắn còn tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại bạch y mỹ nhân này nữa chứ? Nhưng không ngờ, thế mà lại gặp lại nhau trong yến hội của Lê gia.

“Tiểu Văn, người kia là ai?” Chỉ chỉ hướng của bạch y mỹ nhân, Diệp Cẩm Phong hỏi đệ đệ bên cạnh.

Nghe vậy, Diệp Cẩm Văn quay đầu lại xem xét một phen, thì nhìn thấy bạch y nam tử ngồi bên cạnh Lê Nguyệt. “Đại ca, người kia là lục thiếu của Lê gia —— Lê Hạ. Là con thứ, nghe nói từ nhỏ mắc bệnh lạ là một người câm, hơn nữa mười lăm tuổi rồi, thực lực cũng chỉ có Luyện Khí tầng một. Là phế vật công nhận của Lê gia.”

Nghe đệ đệ giới thiệu, Diệp Cẩm Phong không khỏi nhướng mày cao. Người câm? Phế vật Luyện Khí tầng một? Không phải a, hai tháng trước hắn cứu trên Vân Vụ Sơn chính là một tu sĩ Luyện Khí tầng năm, hơn nữa, đối phương mồm miệng lanh lợi, sao có thể là người câm chứ? Chẳng lẽ hắn nhận lầm người sao? Nhưng trên đời này thật sự có người giống nhau như đúc sao?

“Đại ca, sao vậy?” Thấy ca ca cứ nhìn chằm chằm vị Lê gia lục thiếu kia ngẩn người, Diệp Cẩm Văn tò mò hỏi lên tiếng.

“Không có gì!” Lắc đầu, Diệp Cẩm Phong cầm cái chén lên, cúi đầu uống một ngụm rượu.

Lê gia lục thiếu Lê Hạ sao? Mệnh của người này không tốt lắm a! Trong nguyên tác, Lê Hạ này là do thϊếp thất sinh ra, là con thứ, địa vị ở Lê gia rất thấp. Mà mẫu phụ của Lê Hạ là bị đương gia chủ mẫu hại chết. Cho nên, Lê Hạ một lòng muốn báo thù cho mẫu phụ mình. Vẫn luôn khắc khổ tu luyện. Sau đó, y bị phụ thân mình tặng cho một đại gia tộc ở Thiên Đô Thành, làm thϊếp thất cho người ta. Lê Hạ bèn dưới sự giúp đỡ của người đó, trở thành tu sĩ Trúc Cơ. Sau đó, Lê Hạ trở lại Lê gia, gϊếŧ chết đương gia chủ mẫu của Lê gia báo huyết hải thâm thù cho mẫu phụ mình. Bất quá đáng tiếc, chuyện này lại bị phụ thân y biết được. Thế là, y liền bị người cha cầm thú không bằng kia của mình gϊếŧ chết.

Trong nguyên tác sinh mệnh của Lê Hạ rất ngắn ngủi, y sống dường như chính là vì báo thù, vì cái chết vậy. Số mệnh rất đáng thương!

Nghĩ đến đủ loại trong nguyên tác, Diệp Cẩm Phong hơi nhíu mày. Thầm nghĩ: Nếu người này thật sự là Lê Hạ mình cứu ở Vân Vụ Sơn, vậy thì mình nhất định phải nghĩ cách giúp đối phương thay đổi vận mệnh của y. Nếu không, người này sống không quá ba mươi tuổi, sớm muộn gì cũng sẽ bị phụ thân y gϊếŧ chết!

“Cẩm Phong ca ca, huynh xuất quan rồi à!”

Diệp Cẩm Phong đang nghĩ chuyện của Lê Hạ, đột nhiên nghe thấy một giọng nữ quen thuộc, quay đầu lại, liền chạm phải dung nhan xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nữ chính.

“Thủy đạo hữu tìm ta có việc?” Bình tĩnh nhìn nữ chính, giọng điệu Diệp Cẩm Phong bình thản, không nghe ra nửa phần cảm xúc.

“A, Cẩm Phong ca ca, muội nghe nói huynh xuất quan rồi, cho nên đặc biệt tới chúc mừng huynh.”

“Đa tạ!” Ngắn gọn nhả ra hai chữ, Diệp Cẩm Phong thật sự là đến ứng phó cũng không muốn. Nữ chính dây dưa không dứt này sắp mài mòn tính kiên nhẫn của hắn rồi, thế mà nữ nhân này còn không biết sống chết sáp lại gần, thật sự khiến người ta chán ghét ghê gớm.

“Cẩm Phong ca ca, thực lực của huynh thăng cấp thế nào rồi? Vẫn thuận lợi chứ?” Nhìn Diệp Cẩm Phong, Thủy Thiên Tình vẻ mặt quan tâm hỏi han, chút nào không cảm thấy sự xuất hiện của mình dư thừa bao nhiêu.

“Cũng được!” Liếc mắt nhìn Thủy Thiên Tình một cái, ánh mắt Diệp Cẩm Phong xoay chuyển nhìn về phía bàn của Lê Hạ, lại phát hiện bóng dáng bạch y kia đã biến mất không thấy đâu.

“Cẩm Phong ca ca, thương thế của Đức Thái ca khỏi rồi, huynh cũng xuất quan rồi. Hay là, hôm nào đó chúng ta cùng đi Vân Vụ Sơn nhé?” Nhìn Diệp Cẩm Phong, nữ chính lại hỏi.

“Xin lỗi, ta còn có việc đi trước đây.” Vội vàng đứng dậy, Diệp Cẩm Phong cất bước trực tiếp rời đi.

“Cẩm Phong ca ca!” Cất bước, Thủy Thiên Tình muốn đuổi theo, lại bị Diệp Cẩm Ngọc trực tiếp chặn lại.