Ngày hôm sau.
Sau khi suy nghĩ cả một đêm, vị phản diện nào đó quyết định tránh xa nữ chính, không làm đại ma đầu, phấn đấu vươn lên, hắn ăn mặc chỉnh tề, bước ra khỏi phòng.
“Ca, huynh xuất quan rồi!” Thấy Diệp Cẩm Phong bước ra khỏi cửa phòng, một nam một nữ hai tu sĩ lập tức vui vẻ đón chào.
Nhìn thấy thiếu niên tuấn mỹ mặc thanh y và thiếu nữ mặc váy hồng phấn gọi mình là ca, còn chủ động tiến lên đón, Diệp Cẩm Phong lập tức biết, hai người này chắc chắn là cặp song sinh đệ muội của nguyên chủ. Nguyên chủ sáu tuổi đã mất cha, mẹ cũng mất tích, chỉ để lại cặp song sinh nhỏ hơn hắn hai tuổi này. Đệ đệ tên là Diệp Cẩm Văn. Muội muội tên là Diệp Cẩm Ngọc.
Ba huynh muội lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hai người này có tình cảm cực sâu đậm với người đại ca là Diệp Cẩm Phong, cho dù đến cuối cùng Diệp Cẩm Phong nhập ma, bọn họ vẫn không từ bỏ chạy vạy khắp nơi tìm linh dược, mong muốn giúp Diệp Cẩm Phong quay lại chính đạo. Đáng tiếc, thời vận không thông, đến cuối cùng hai người lại vì ca ca phản diện của họ mà chết thảm, cũng chết trong tay năm nhân vật chính kia.
“Tiểu Văn, Ngọc Nhi, sao hai đứa lại tới đây?” Nhìn đệ muội sẽ chết vì nguyên chủ, Diệp Cẩm Phong nhẹ giọng mở lời.
“Ca, huynh không sao chứ? Muội lo quá!” Nhìn ca ca của mình, Diệp Cẩm Ngọc buồn bực hỏi. Trong lòng nàng thầm nghĩ: Đều tại ả tiện nhân Thủy Thiên Tình kia không tốt, hại ca ca đau lòng buồn bã như vậy.
“Ca, Thiên Thủy Thành chúng ta nữ tu có tư chất xuất chúng nhiều vô kể. Huynh cũng không cần quá để tâm.” Nhìn huynh trưởng của mình, Diệp Cẩm Văn nhẹ giọng an ủi. Đại ca và Thủy Thiên Tình thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, phần tình cảm này cực sâu đậm, lần này bị Thủy Thiên Tình từ chối lời cầu hôn, chắc hẳn trong lòng đại ca nhất định vô cùng khó chịu.
Nhìn đệ muội đang lo lắng cho mình, mặt đầy u sầu, Diệp Cẩm Phong cảm thấy trong lòng rất ấm áp. Đây là sự quan tâm đến từ người thân. Hắn không phải là nguyên chủ, hắn sẽ không cảm thấy hai người này là trẻ con, là đang lo chuyện bao đồng. Hắn chỉ biết, trong bộ tiểu thuyết này người đối xử tốt nhất với nguyên chủ chính là đệ đệ và muội muội của y.
“Tiểu Văn, Ngọc Nhi, hai đứa không cần lo lắng, ca không sao. Thiên nhai hà xứ vô phương thảo? Ca sẽ không để chuyện này trong lòng đâu. Hôm nay vừa khéo huynh muội chúng ta đều rảnh rỗi tụ tập cùng nhau, chi bằng đại ca làm chủ, mời hai đứa cùng đến Đăng Vân Lâu, ba huynh muội chúng ta ăn một bữa thật ngon, thế nào?” Ai đối xử tốt nhất với mình mới là người đáng trân trọng nhất. Diệp Cẩm Phong nắm rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay đương nhiên biết ai mới là người thật lòng tốt với mình, ai mới là kẻ nên tránh xa.
Nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt đại ca, Diệp Cẩm Văn và Diệp Cẩm Ngọc nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt ngỡ ngàng.
“Ca, huynh... huynh không sao chứ?” Kéo lấy vạt áo ca ca, vẻ mặt lo lắng trên mặt Diệp Cẩm Ngọc càng thêm đậm. Ca ca xưa nay mặt lạnh tâm nóng, ngoại trừ đối với Thủy Thiên Tình, huynh ấy chưa bao giờ tươi cười với người khác cơ mà? Nhưng hôm nay?
“Nha đầu ngốc, ca không sao. So với tay chân ruột thịt của ta, một nữ nhân thì tính là cái gì?” Liếc nhìn cô muội muội ngây thơ thiện lương của mình, Diệp Cẩm Phong ôn hòa giơ tay lên, vỗ vỗ vai Diệp Cẩm Ngọc.
“Ca, huynh có thể nghĩ thông suốt thì tốt rồi, muội rất sợ, rất sợ huynh sẽ nghĩ quẩn, rất sợ huynh sẽ xảy ra chuyện!” Nói đến đây, khóe mắt Diệp Cẩm Ngọc đỏ hoe. Chuyện bị từ chối cầu hôn thế này đặt lên người khác cũng chẳng có gì, nhưng ca ca thì khác, ca ca là Huyết Linh Căn, rất dễ vì một phút mất khống chế cảm xúc sa vào ma đạo. Cho nên mấy ngày nay, Diệp Cẩm Văn và Diệp Cẩm Ngọc đều nơm nớp lo sợ, mỗi ngày đều chạy tới viện của ca ca chờ đợi, chờ ca ca xuất quan, lo lắng ca ca sẽ xảy ra chuyện.