“Thu!” Nắm chặt nắm đấm, Diệp Cẩm Phong quát to một tiếng, tấm lưới khổng lồ đỏ như máu lập tức bắt đầu nhanh chóng thu lại.
Tiên Chức Sư dệt khí, dệt trận, dệt mệnh. Tấm lưới này tên là Tử Vong Chi Võng, là đại chiêu Tiên Chức Sư dùng để săn gϊếŧ con mồi, lưới này vừa ra, con mồi chắc chắn phải chết. Trừ khi thực lực của con mồi cao hơn thực lực bản thân Tiên Chức Sư một đại cảnh giới, nếu không muốn thoát khỏi Tử Vong Chi Võng là tuyệt đối không thể. Diệp Cẩm Phong biết Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư không dễ đối phó, cho nên cũng không do dự nhiều, trực tiếp tung đại chiêu.
“Gào gào...” Bị vây trong lưới, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư liều mạng vung vẩy đuôi, mưu toan giãy thoát, nhưng nó càng giãy dụa Tử Vong Chi Võng lại thu càng chặt. Từng sợi tơ màu đỏ, lóe lên hồng quang chói mắt đã từng tấc từng tấc siết vào trong da thịt Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư, đau đến mức nó gào thét liên hồi.
“Thu tiếp!” Dùng linh hồn lực điều khiển ngân thoi, Diệp Cẩm Phong gia tăng lượng linh lực phát ra, Tử Vong Chi Võng thu nhanh hơn và chặt hơn.
“Gào gào, gào gào...” Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư phát ra từng tiếng bi minh, móng vuốt liều mạng xé rách tấm lưới kia, nhưng xé thế nào cũng không rách.
Một người điều khiển ngân thoi và Tử Vong Chi Võng, một con thú liều mạng giãy dụa trong lưới. Diệp Cẩm Phong và Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư, một người một thú giằng co chừng nửa canh giờ, cuối cùng Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư vẫn phát ra một tiếng kêu thảm thiết không cam lòng, máu, thịt, lông da đều bị tấm lưới lớn đỏ như máu kia ăn sạch. Chỉ để lại một bộ xương trắng rơi xuống đất.
Diệp Cẩm Phong vung tay lên, Tử Vong Chi Võng trực tiếp hóa thành từng sợi tơ màu đỏ thu vào trong ngân thoi, ngay sau đó ngân thoi sáng lên từng đạo hồng quang, ngân thoi ăn no giống như đứa trẻ ngoan ngoãn, bay trở về trong lòng bàn tay hắn.
Giơ tay kia lên, Diệp Cẩm Phong nhẹ nhàng vuốt ve ngân thoi hơi lạnh trong tay, trực tiếp thu ngân thoi vào trong đan điền.
“Phụt!” Ngân thoi nhập thể, Diệp Cẩm Phong trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.
Đừng nhìn vừa rồi Diệp Cẩm Phong lơ lửng giữa không trung, điều khiển ngân thoi đánh rất nhẹ nhàng. Nhưng trên thực tế, linh lực cần tiêu hao để điều khiển Bản Mệnh Ngân Thoa là vô cùng to lớn. Nếu không phải vì con Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư này thực lực cao hơn mình một tiểu giai vị, hắn cũng sẽ không trực tiếp dùng ngân thoi.
Giơ tay lên, Diệp Cẩm Phong lau vết máu ở khóe miệng, từ trong nhẫn không gian lấy ra một viên đan dược tẩm bổ linh lực cấp ba, trực tiếp nuốt xuống.
Cho dù nuốt đan dược cấp ba, nhưng sắc mặt Diệp Cẩm Phong vẫn trắng bệch như tờ giấy. Cất bước, hắn trực tiếp đi vào trong sơn động của Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư, giơ tay ném ra một đoàn nhỏ màu đỏ. Cửa sơn động lập tức sáng lên một đạo hồng quang, bất quá rất nhanh lại biến mất.
Bố trí xong trận pháp cấp ba có thể chống lại yêu thú khác, lúc này Diệp Cẩm Phong mới đi vào trong hang động. Theo chỉ dẫn trong nguyên tác, hắn rất thuận lợi tìm được khối Vân Vụ Thạch kia.
Nhìn Vân Vụ Thạch lớn cỡ quả dưa hấu, toàn thân linh lực nồng đậm trong tay, Diệp Cẩm Phong không khỏi nhếch khóe miệng. Thầm nghĩ: Có Vân Vụ Thạch này, mình có thể thăng cấp Trúc Cơ trung kỳ rồi. Chuyện này thật sự không tồi a!
——————————————————
Lúc đó, tại nhà Sử Đức Thái, nữ chính đang chăm sóc Sử Đức Thái bị thương.
“Đức Thái ca, muội nấu cháo rồi, huynh uống một chút đi!” Đưa cháo đã nấu xong đến trước mặt Sử Đức Thái, Thủy Thiên Tình nhẹ giọng nói.
“Ừ, cảm ơn muội Thiên Tình!” Mấy ngày nay mình bị thương, Thiên Tình vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc mình, điều này làm cho Sử Đức Thái thụ sủng nhược kinh. Cảm thấy sau khi trải qua chuyện này, tình cảm của Thiên Tình đối với mình càng sâu đậm hơn. Thầm nghĩ: Nếu không có tên Diệp Cẩm Phong kia quấy rối ở giữa, chuyện mình ôm được mỹ nhân về là chuyện sớm hay muộn.
Bưng bát cháo, Sử Đức Thái vừa nằm mơ giữa ban ngày, vừa vui vẻ uống cháo trong bát, tâm trạng vui sướиɠ chưa từng có. Hắn ta biết ngay mà, lòng thành cảm động trời xanh, đến cuối cùng nam nhân ở lại bên cạnh Thiên Tình nhất định sẽ là Sử Đức Thái hắn ta.
Đứng ở một bên, vốn dĩ Thủy Thiên Tình cũng không cảm thấy có gì, nhưng không biết vì sao, đột nhiên Thủy Thiên Tình cảm thấy ngực đau nhức, cổ họng nóng lên, một ngụm máu tươi cứ thế trực tiếp phun ra.
“A, Thiên Tình, muội sao vậy?” Nhìn thấy Thủy Thiên Tình đột nhiên hộc máu, cái bát trong tay Sử Đức Thái lập tức rơi xuống đất, đứng dậy, hắn ta vội vàng đỡ lấy Thủy Thiên Tình đang hộc máu.
“Đức Thái ca, muội... ngực muội đau quá, giống như bị người ta sống sờ sờ khoét đi một miếng thịt vậy, đau ghê gớm!” Yếu ớt dựa vào trong lòng Sử Đức Thái, Thủy Thiên Tình sắc mặt trắng bệch, tay ấn ngực kêu đau.