Chương 16: Săn gϊếŧ Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư

“Cầm lấy, dưỡng thương cho tốt!” Lại nhìn đối phương một cái, Diệp Cẩm Phong xoay người rời đi.

“Này...” Nhìn Diệp Cẩm Phong trực tiếp bỏ đi, bạch y nam tử há miệng gọi một tiếng, nhưng không nhận được bất kỳ câu trả lời nào.

Cúi đầu nhìn quả cầu nhỏ màu đỏ trong tay, lại nhìn mặt nạ cấp ba và bình thuốc trị thương đặt bên cạnh. Bạch y nam tử bất giác cắn môi. Thầm nghĩ: Người ta cứu mạng mình, lại để lại thuốc trị thương và trận bàn bảo vệ mình. Thế mà mình còn hiểu lầm hắn, thật sự là có chút không nên a! Cũng không biết sau này có còn gặp lại nam nhân áo đen kia được nữa không. Nếu gặp lại, nhất định phải báo đáp thật tốt, y không muốn nợ ân tình người khác!

Bất quá, nói ra cũng thật kỳ lạ. Nam nhân áo đen này ra tay thật sự hào phóng, vừa ra tay đã là mặt nạ cấp ba, trận bàn cấp hai, thuốc trị thương cấp hai. Nghĩ đến đây, đối phương nhất định là xuất thân từ đại gia tộc, nếu không cũng sẽ chẳng giàu có như vậy.

Vừa đi đường vừa gϊếŧ yêu thú, Diệp Cẩm Phong đi thêm vài ngày nữa, cuối cùng đã lên tới đỉnh núi Vân Vụ Sơn, tìm được hang động của Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư.

“Gào, gào...” Dùng ba cái đuôi trắng như tuyết quất xuống mặt đất, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư cất bước chân kiêu ngạo từ trong hang động của mình đi ra, ngạo nghễ ngẩng cái đầu lớn, đánh giá kẻ xâm nhập là Diệp Cẩm Phong.

“Ừm, không hổ là Bạch Ngọc Sư a!” Nhìn con sư tử hình thể mạnh mẽ, một thân lông trắng như tuyết không lẫn một cọng lông tạp, Diệp Cẩm Phong nhướng mày. Thầm nói, bộ lông trắng như tuyết này dùng để dệt Tiên Chức Y cấp ba là thích hợp nhất!

“Gào, gào...” Vốn dĩ giống như vương giả đi dạo trong hoa viên nhà mình, tuần tra lãnh địa, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư đột nhiên gây khó dễ, gào to một tiếng, bốn vó phi nhanh, công kích về phía Diệp Cẩm Phong.

Nhìn thấy con sư tử lớn bốn năm trăm cân dẫn đầu phát động công kích, vồ về phía mình. Mũi chân Diệp Cẩm Phong điểm xuống đất lăng không bay lên, lơ lửng giữa không trung.

“Gào gào...” Nhảy lên, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư vươn dài cổ muốn cắn Diệp Cẩm Phong, lại bị hắn đá một cước vào đầu, trực tiếp ngã sấp xuống mặt đất.

“Gào gào...” Bò dậy từ dưới đất, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư lắc lắc đầu, rũ sạch bụi đất trên mặt, ba cái đuôi lớn lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được trong nháy mắt biến to biến dài, trực tiếp công kích về phía Diệp Cẩm Phong.

Nhìn thấy ba cái đuôi giống như ba con trăn khổng lồ lao về phía mình, Diệp Cẩm Phong lập tức lấy pháp khí ra, một cây thương bạc cấp ba. Cổ tay xoay chuyển, mũi thương trực tiếp đâm về phía một trong những cái đuôi. Cùng lúc đó, đôi chân Diệp Cẩm Phong nhảy lên, né sang một bên, tránh thoát cú quét đuôi lớn của Bạch Ngọc Sư.

“Gào gào...” Thấy Diệp Cẩm Phong tránh được công kích của mình, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư vô cùng khó chịu, ba cái đuôi lại một lần nữa hung hăng đập tới.

“Đi!” Giơ tay, Diệp Cẩm Phong trực tiếp ném ra năm tấm hỏa diễm phù, bản thân thì tung người, bay ra xa hai mươi mét.

Từng luồng hỏa diễm nồng đậm thiêu đốt ba cái đuôi của Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư, sư tử bị đốt gào thét liên hồi, không ngừng vung vẩy ba cái đuôi cháy đen tại chỗ để dập lửa.

“Gào gào...” Phát ra từng tiếng gầm rống giận dữ với Diệp Cẩm Phong giữa không trung, Bạch Ngọc Sư bị chọc giận há cái miệng đỏ như chậu máu, phun ra từng quả cầu ánh sáng để công kích hắn.

“Hây!” Vung cây thương bạc trong tay, Diệp Cẩm Phong lập tức đánh bay những quả cầu ánh sáng bay tới.

“Rầm...” Chỉ chậm một chút xíu, một quả cầu ánh sáng đã trực tiếp đập vào người Diệp Cẩm Phong. Tuy rằng hắn mặc Tiên Chức Y cấp ba có khả năng phòng hộ cực cao không đến mức bị thương, nhưng Diệp Cẩm Phong bị quả cầu ánh sáng đập trúng vẫn rơi xuống đất.

“Gào gào...” Thấy Diệp Cẩm Phong bị đập rơi, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư lập tức hưng phấn vồ về phía hắn đang ở dưới đất.

“Đi!” Giơ tay, Diệp Cẩm Phong ném cây thương bạc trong tay ra, phóng về phía cái đầu lớn của Bạch Ngọc Sư.

“Gào gào...” Giơ đuôi lên, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư dùng ba cái đuôi bị đốt đen kịt, trực tiếp quất bay cây thương của Diệp Cẩm Phong.

“Đi...” Phi thân bay lên, Diệp Cẩm Phong biết con Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư này không dễ đối phó, cho nên cũng không nương tay nữa, trực tiếp tế ra Bản Mệnh Ngân Thoa của mình. Diệp Cẩm Phong là Tiên Chức Sư, vì vậy Bản Mệnh Ngân Thoa của hắn được luyện chế từ chính máu và xương của hắn, bình thường khi không dùng đều đặt trong đan điền để ôn dưỡng.

Thấy một đạo ngân quang bay về phía mình, Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư theo bản năng vung ba cái đuôi ra, muốn quất bay đạo ánh sáng kia, nhưng ngân thoi đột nhiên dừng lại giữa không trung, ngay sau đó, từng sợi tơ màu đỏ từ trong ngân thoi bay ra, lập tức đan thành một tấm lưới khổng lồ màu đỏ rực, vây khốn Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư bên trong.