- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Sủng
- Tu Tiên Chi Bá Ái Ách Thê
- Chương 15: Tặng nhuyễn khí
Tu Tiên Chi Bá Ái Ách Thê
Chương 15: Tặng nhuyễn khí
“Nhưng ngươi xé rách y phục của ta!” Nhìn bạch y bị xé rách trên mặt đất, bạch y nam tử không thuận theo không buông tha nói.
“Không thể trách ta a, ta bôi thuốc cho ngươi xong không tìm thấy đồ để băng bó, ta bèn xé y phục của ngươi ra băng bó cho ngươi!” Xòe đôi tay, Diệp Cẩm Phong vẻ mặt vô tội nói. Dù sao bộ y phục kia rách rách rưới rưới toàn là máu, không xé ra cũng không mặc được nữa.
Nghe vậy, bạch y nam tử cúi đầu nhìn ba dải vải được băng bó chỉnh tề trên người mình. Xác định vải vóc băng bó trên người mình xuất phát từ y phục của mình, bạch y nam tử cắn răng, trực tiếp lấy ra một bộ y phục sạch sẽ từ trong nhẫn không gian, im lặng mặc y phục lên người.
“Cái này đền cho ngươi!” Thấy đối phương ăn mặc chỉnh tề, Diệp Cẩm Phong lúc này mới đi qua, từ trong nhẫn không gian lấy ra một chiếc mặt nạ màu trắng, Diệp Cẩm Phong cúi người đặt ở bên tay bạch y nam tử.
“Đây, đây là mặt nạ cấp ba à?” Cầm chiếc mặt nạ màu trắng lên nhìn, bạch y nam tử khϊếp sợ phát hiện, đó thế mà lại là mặt nạ cấp ba.
“Đúng vậy, đây là Nhuyễn Khí cấp ba. Là mặt nạ được dệt từ lông chim Bạch Linh Hạc, tính năng phòng hộ tốt hơn chiếc mặt nạ cấp hai kia của ngươi!” Cái này là nguyên chủ dệt ra định mang đi lấy lòng nữ chính, bất quá, Diệp Cẩm Phong thà tặng chiếc mặt nạ này cho người lạ không quen biết, cũng tuyệt đối sẽ không để Thủy Thiên Tình, nữ nhân kia được hời.
“Nhuyễn Khí? Vậy chẳng phải càng đắt hơn sao?” Một pháp khí cấp ba đã phải mấy vạn linh thạch, nếu là Nhuyễn Khí, đó là có thể vào phòng đấu giá, ít nhất cũng phải mấy chục vạn linh thạch đấy?
“Có đắt hơn cũng không quý trọng bằng di vật thân nhân ngươi để lại. Ngươi nhận lấy đi, coi như ta mua một bài học cho mình. Sau này, ta sẽ không tùy tiện cứu người lạ nữa!” Sự thật nói cho Diệp Cẩm Phong biết, chuyện tốt ở Tu Chân giới không làm được, sau này, hắn sẽ không ngốc nghếch làm người tốt kiểu này nữa!
Nghe Diệp Cẩm Phong nói như vậy, bạch y nam tử ngẩn người, sau đó bất giác cắn môi, trên mặt hiện lên vẻ áy náy sâu sắc: “Xin lỗi, chỉ là hiểu lầm thôi. Ta vừa mở mắt ra đã thấy ngươi ôm ta, ta tưởng ngươi có ý đồ bất chính với ta nên ta mới đẩy ngươi. Nhưng lúc ta đẩy ngươi, ta không dùng linh lực, ta không muốn làm ngươi bị thương, ta chỉ muốn đẩy ngươi ra thôi.”
“Ta ôm ngươi là vì ngươi cứ kêu nước, ta đang đút nước cho ngươi uống!” Nghe bạch y nam tử xin lỗi, Diệp Cẩm Phong cũng rất nghiêm túc giải thích tình huống lúc đó.
Nhận được lời giải thích này, bạch y nam tử gật đầu. Vì y cũng quả thật nhìn thấy túi nước rơi trên mặt đất: “Cảm ơn ngươi đã cứu ta, đây là ngọc bội truyền tin của ta, sau này nếu ngươi gặp phiền toái, ngươi có thể tìm ta, ta sẽ dốc sức giúp đỡ ngươi.” Nói xong, bạch y nam tử lấy ngọc bội truyền tin của mình đưa cho Diệp Cẩm Phong.
“Được!” Gật đầu, Diệp Cẩm Phong cũng không khách sáo, trực tiếp nhận lấy ngọc bội đối phương đưa.
“Còn chuyện mặt nạ chỉ là hiểu lầm, không cần ngươi bồi thường đâu, ngươi vẫn nên thu về đi!” Lại đưa qua chiếc mặt nạ cấp ba kia, bạch y nam tử bảo Diệp Cẩm Phong thu về.
“Không cần, đã nói cho ngươi thì chính là của ngươi. Ngươi bị thương không nhẹ, cứ ở lại đây dưỡng thương đi. À đúng rồi, đây là con mồi ngươi săn được!” Nói xong, Diệp Cẩm Phong lấy ra con lửng hoang kia, đặt trên mặt đất.
“Con mồi này tặng cho đạo hữu đi!” Dù sao đối phương cũng là ân nhân cứu mạng của mình, bạch y nam tử vẫn rất hào phóng.
“Không cần, ta muốn con mồi ta có thể tự mình đi săn. Của ngươi chính là của ngươi. Ta đi đây. Ngươi tự mình cẩn thận một chút, đây là thuốc trị ngoại thương, nhớ bôi thuốc lên vết thương!” Nói xong, Diệp Cẩm Phong lại lấy ra một bình thuốc trị thương đặt trên mặt đất. Rồi cất bước đi về phía cửa hang.
“Đạo hữu, ngươi còn chưa cho ta biết ngươi tên là gì!” Nhìn bóng lưng muốn rời đi của Diệp Cẩm Phong, bạch y nam tử gọi đối phương lại.
Nghe vậy, Diệp Cẩm Phong dừng bước, quay đầu nhìn bạch y mỹ nhân kia một cái: “Bèo nước gặp nhau, biết tên hay không cũng chẳng sao. Cái này cho ngươi!” Nói xong, Diệp Cẩm Phong tiện tay ném một cái, một quả cầu nhỏ màu đỏ bay về phía bạch y nam tử.
“Đây, đây là cái gì?” Vươn tay đón lấy, bạch y nam tử cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay là một quả cầu len màu đỏ cỡ quả trứng gà. Nhìn mềm mại rất đáng yêu.
“Đây là trận bàn Nhuyễn Trận cấp hai, hiện tại ngươi đang bị thương, buổi tối e là sẽ gặp yêu thú tập kích, ngươi kích hoạt trận bàn này đặt ở cửa hang, yêu thú sẽ không vào được. Ngươi có thể an tâm dưỡng thương ở đây.”
“Trận bàn Nhuyễn Trận? Cái, cái này quá quý giá, ta không thể nhận!” Lắc đầu, bạch y nam tử nói không lấy.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Sủng
- Tu Tiên Chi Bá Ái Ách Thê
- Chương 15: Tặng nhuyễn khí