Đường núi có chút gập ghềnh, bất quá đối với người tu luyện như Diệp Cẩm Phong mà nói cũng chẳng tính là gì. Đi dọc theo bên ngoài, Diệp Cẩm Phong thỉnh thoảng sẽ gặp phải một số yêu thú cấp một, nhưng chỉ cần không cản đường hắn, hắn đều sẽ không ra tay gϊếŧ chết. Bởi vì yêu thú cấp một không đáng giá lắm, cho dù gϊếŧ nhiều cũng không bán được mấy linh thạch, Diệp Cẩm Phong căn bản chướng mắt.
Lại đi trên đường núi được khoảng hai canh giờ, Diệp Cẩm Phong lục tục gặp một số yêu thú cấp hai. Tuy rằng trong mắt tu sĩ Trúc Cơ như Diệp Cẩm Phong, yêu thú cấp hai cũng rất yếu. Nhưng bản thân hắn dù sao cũng vừa mới xuyên qua. Tuy trong đầu có ký ức của nguyên chủ, biết nên gϊếŧ yêu thú như thế nào, nhưng kinh nghiệm thực chiến lại bằng không. Cho nên, hắn cũng muốn dùng những yêu thú cấp hai này để rèn luyện kỹ năng săn gϊếŧ của mình thật tốt. Như vậy, khi đi đối phó với yêu thú cấp ba, phần thắng mới nhiều hơn một chút.
“Hả?” Nhìn một người một thú nằm trên bãi cỏ, Diệp Cẩm Phong không khỏi nhướng mày.
Yêu thú chết trên mặt đất là một con lửng hoang cấp hai, còn nằm ở một bên là một nam tử mặc bạch y, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ bạc. Giờ phút này, y phục trước ngực nam tử đã bị máu nhuộm đỏ, đang nằm bất tỉnh nhân sự bên cạnh thi thể yêu thú.
“Là một Luyện Khí tầng năm?” Nhướng mày, Diệp Cẩm Phong có chút kinh ngạc. Thầm nghĩ: Bạch y tu sĩ này chẳng lẽ điên rồi sao? Một tu sĩ Luyện Khí tầng năm, thế mà lại một mình chạy tới Vân Vụ Sơn gϊếŧ yêu thú? Hắn ta không muốn sống nữa à?
Đứng bên cạnh bạch y nam tử, Diệp Cẩm Phong khẽ nhíu mày, nội tâm có chút giằng co. Là một thanh niên tốt của thế kỷ 21, là một sinh viên từ nhỏ tiếp nhận giáo dục văn minh, biết cái gì gọi là nhặt được của rơi trả lại người mất, cái gì gọi là giúp người làm niềm vui, hắn nên nghĩa vô phản cố cứu người này. Nhưng Diệp Cẩm Phong là người mê tiểu thuyết huyền huyễn, hắn đã đọc rất nhiều tiểu thuyết huyền huyễn. Cuốn tiểu thuyết này hắn cũng xem rất nhiều lần. Cho nên hắn biết rõ sự hiểm ác của Tu Chân giới. Biết rõ ở Tu Chân giới không nên rước lấy phiền toái, không nên tùy tiện cứu những người không rõ lai lịch.
Suy nghĩ một chút, Diệp Cẩm Phong cuối cùng vẫn xoay người, chuẩn bị rời đi. Không muốn rước lấy phiền toái cho mình.
“Cứu, cứu ta!”
Đột nhiên, Diệp Cẩm Phong nghe thấy phía sau truyền đến tiếng cầu cứu yếu ớt của nam nhân. Bước chân muốn rời đi dừng lại tại chỗ.
“Thôi, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp chùa. Cứu ngươi một lần vậy!” Khẽ thở dài một tiếng, Diệp Cẩm Phong cuối cùng vẫn quay lại bên cạnh bạch y nam tử. Lấy ra một viên đan dược cầm máu cấp hai, Diệp Cẩm Phong bóp miệng nam tử ra, đút cho y nuốt vào.
“Này, tỉnh lại, tỉnh lại!” Lắc lắc cánh tay đối phương, Diệp Cẩm Phong bi thảm phát hiện bạch y nam tử lại ngất đi rồi.
Vươn tay, Diệp Cẩm Phong bất đắc dĩ bế người từ dưới đất lên, nghĩ nghĩ, Diệp Cẩm Phong lại thu hồi thi thể yêu thú ở bên cạnh, sau đó mới rời đi.
Tìm kiếm xung quanh một chút, Diệp Cẩm Phong tìm được một sơn động ở cách đó không xa, bèn ôm bạch y nam tử bị thương đi vào trong sơn động.
Tìm một nơi có trải cỏ mềm, Diệp Cẩm Phong đặt bạch y nam tử nhẹ đến mức quá đáng trong ngực lên cỏ, sau đó động tác nhanh nhẹn xé mở y phục của đối phương.
Nhìn thấy trên l*иg ngực trắng nõn của đối phương có ba vết máu ghê người, sâu tới tận xương. Diệp Cẩm Phong giật giật khóe miệng. Trực tiếp lấy thuốc trị thương ra, bôi thuốc, băng bó cho đối phương. Bởi vì nguyên chủ trước kia cũng từng bị thương, cho nên công việc băng bó này, Diệp Cẩm Phong làm cũng coi như quen tay hay việc.
Sau khi băng bó vết thương cho bạch y nam tử xong, Diệp Cẩm Phong lại đút cho y một viên đan dược chữa thương, rồi không để ý tới đối phương nữa.
“Nước, nước...” Bạch y nam tử hôn mê gần hai canh giờ mới từ từ tỉnh lại.
“Tỉnh rồi?” Nghe thấy giọng nói của đối phương, Diệp Cẩm Phong đang ngồi tu luyện ở một bên mới mở đôi mắt ra, lấy túi nước của mình, Diệp Cẩm Phong mở nút, trực tiếp đỡ vai bạch y nam tử, đỡ người dậy một chút, đút nước vào miệng đối phương.
Uống hai ngụm nước, bạch y nam tử chậm rãi mở đôi mắt ra. Ánh mắt dại ra trong chốc lát, ngay sau đó là khϊếp sợ và kinh ngạc.
“Ngươi bị thương không nhẹ, cảm thấy thế nào?” Cúi đầu nhìn bạch y nam nhân nằm trên đùi mình, Diệp Cẩm Phong nhẹ giọng hỏi.
“Ngươi, ngươi tránh ra!” Nghiến răng quát một câu, bạch y nam tử vươn đôi tay đẩy Diệp Cẩm Phong.
“Ngươi...” Phi thân lui lại, Diệp Cẩm Phong trực tiếp trả lại một chưởng. Thầm nghĩ: Chuyện tốt cứu người này quả nhiên không thể làm bừa.
Một chưởng này của Diệp Cẩm Phong tuy chỉ dùng ba thành lực đạo. Nhưng bạch y nam tử chỉ là một Luyện Khí tầng năm, làm sao có thể chịu được một chưởng của tu sĩ Trúc Cơ?