Chương 12: Phản sát cướp phỉ

“Chuyện này... chuyện này cũng đúng! Ông chủ, là do tiểu nhân mắt vụng về, sau này tiểu nhân sẽ không trông mặt mà bắt hình dong nữa.” Liên tục gật đầu, tiểu nhị vội vàng nhận sai. Thầm nghĩ: Cũng may tên kia không đi, nếu không, mất đi mối làm ăn lớn như vậy, ông chủ nhất định sẽ nổi giận với mình.

“Ừ, hiểu là tốt!” Lại nhìn tiểu nhị một cái, Trần lão bản xoay người lên lầu.

Rời khỏi cửa tiệm linh phù, Diệp Cẩm Phong đi thẳng ra khỏi thành, chạy tới Vân Vụ Sơn ở phía tây thành. Bởi vì khoảng cách không tính là xa, cho nên Diệp Cẩm Phong cũng không lấy thảm phi hành ra rêu rao khắp nơi giữa ban ngày, bèn trực tiếp lựa chọn đi bộ. Phải nói rằng, thể chất của người tu luyện mạnh hơn thân thể kiếp trước của hắn quá nhiều, chuyện đi đường này quả thật dễ như trở bàn tay. Đi bao xa cũng không mệt không thở dốc, phỏng chừng leo lên tòa nhà cao một trăm tầng cũng không thành vấn đề!

Ra khỏi thành, Diệp Cẩm Phong càng đi càng đến nơi hẻo lánh. Đi được một đoạn, hắn chợt cảm thấy có chút không ổn, dừng bước chân lại, Diệp Cẩm Phong cẩn thận nhìn về phía sau. Quả nhiên, trong rừng cây phía sau, ba tên tu sĩ bước ra.

Ba người này, kẻ cầm đầu là một tên béo vóc người to lớn thô kệch, thực lực Luyện Khí tầng tám. Hai người khác, một kẻ gầy gò như con khỉ, kẻ còn lại thì dáng người rất thấp bé, giống như đứa trẻ chưa lớn. Hai người đều có thực lực Luyện Khí tầng sáu.

“Không biết ba vị đạo hữu đi theo suốt cả chặng đường có gì chỉ giáo?” Nhìn ba người đang đi về phía mình, Diệp Cẩm Phong mở miệng trước. Ba gã này lén lút đi theo hắn, khẳng định không phải thứ tốt lành gì.

“Đạo hữu? Ta không nghe lầm chứ? Một phế vật như ngươi lại gọi ta là đạo hữu hả?” Móc lỗ tai, tên béo cười ha hả, đứng cách Diệp Cẩm Phong năm mét.

“Ha ha ha, đúng đấy, ngươi còn đạo hữu, ngươi là thứ dơ bẩn gì chứ? Cũng xứng gọi bọn ta là đạo hữu?” Bĩu môi, tên lùn vẻ mặt khinh thường nói.

“Đừng nói nhảm với hắn nữa. Tiểu tử, biết điều thì mau giao linh thạch trên người và linh phù ngươi vừa mua ra đây, nếu không, huynh đệ bọn ta sẽ khiến ngươi có đi mà không có về!” Trừng mắt, tên gầy lạnh lùng uy hϊếp Diệp Cẩm Phong ở đối diện.

“Nói như vậy, các ngươi muốn cướp bóc ta?” Đây là đang nói đùa với hắn sao? Ba tên Luyện Khí muốn cướp bóc một Trúc Cơ như hắn. Ba tên này ra cửa không mang não à? Nghĩ lại, lúc nãy khi hắn đi vào cửa tiệm linh phù mua linh phù, nhất định là đã bị ba người này nhìn thấy. Cho nên, ba tên ngu xuẩn này mới chạy tới đánh cướp hắn phải không?

“Đúng, cướp chính là ngươi, mau giao nhẫn không gian ra đây, nếu không, lão tử một chưởng đập chết ngươi!” Trừng hai mắt to như chuông đồng, tên béo sa sầm mặt, lạnh lùng uy hϊếp Diệp Cẩm Phong giao nhẫn không gian ra.

“Được!” Khẽ đáp một tiếng, Diệp Cẩm Phong trở tay tung một chưởng. Một chưởng đánh Sử Đức Thái trước đó Diệp Cẩm Phong chỉ dùng ba thành lực đạo. Nhưng một chưởng hôm nay, Diệp Cẩm Phong lại dùng mười thành lực đạo.

“A...” Thét thảm một tiếng, tên béo chỉ cảm thấy ngực đau nhức, cả người lập tức mất đi ý thức. Thân thể chừng hơn hai trăm cân trực tiếp bay ngược ra ngoài.

“Rầm...” Bay ra hơn hai mươi mét, tên béo giống như một quả bom, ngã mạnh xuống đất.

“Đại ca!” Kinh hô thành tiếng, tên gầy và tên lùn vội vàng chạy qua xem xét. Phát hiện tên béo nằm ngửa mặt lên trời, ngực bị đánh ra một lỗ thủng lớn, tim sớm đã nát thành nhiều mảnh, máu thịt be bét rơi đầy đất.

Nhìn thấy đại ca chết thảm thiết như vậy, hai người trực tiếp bị dọa trắng bệch mặt, xoay người muốn chạy.

“Đứng lại!” Đi tới sau lưng hai người, Diệp Cẩm Phong quát to một tiếng, trực tiếp dọa tên gầy và tên lùn hai chân như nhũn ra, ngã ngồi trên mặt đất.

“Đại ca, không không không, đạo hữu, không không không, tiền bối, tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng a!” Tê liệt ngã xuống đất, hai người vội vàng dập đầu cầu xin Diệp Cẩm Phong tha thứ.

“Tháo nhẫn không gian xuống, cút xéo!” Không phải muốn đánh cướp hắn sao? Vậy thì để bọn chúng nếm thử mùi vị bị người khác đánh cướp.

“Dạ, dạ, dạ dạ dạ!” Nghe lệnh, hai người vội vàng tháo nhẫn không gian trên tay xuống, sợ tới mức tè ra quần mà bỏ chạy.

Cầm được nhẫn không gian của ba người, Diệp Cẩm Phong nhìn xem, lúc này mới buồn bực phát hiện, ba gã này thật sự rất nghèo, ba người cộng lại mới được hai vạn linh thạch, bất quá có còn hơn không, chẳng phải muốn cướp bóc hắn sao? Vậy thì để hắn cướp lại đi! Đây cũng coi như bọn chúng tự làm tự chịu.

Thu nhẫn không gian của ba tu sĩ Luyện Khí kia, Diệp Cẩm Phong tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh bèn tới chân núi Vân Vụ Sơn. Nhìn ngọn Vân Vụ Sơn sương mù lượn lờ căn bản không thấy rõ bộ mặt thật trước mắt, Diệp Cẩm Phong nhẹ nhàng nhếch khóe miệng. Trong lòng nghĩ: Sử Đức Thái bị trọng thương không có một tháng thì không khỏi được. Mà thực lực của Thủy Thiên Tình chỉ có Luyện Khí tầng chín, không dám một mình tới Vân Vụ Sơn, cho nên, Thủy Thiên Tình muốn tới Vân Vụ Sơn, nhanh nhất cũng phải một tháng sau, đến lúc đó, Vân Vụ Thạch đã rơi vào tay hắn rồi. Chỉ sợ, nữ chính sẽ rất thất vọng a!