“Chỉ có loại linh phù cấp ba này là có ưu đãi như vậy thôi sao?” Nhìn ông chủ kia, Diệp Cẩm Phong lại hỏi.
“Không phải, có ưu đãi tổng cộng là ba loại linh phù cấp ba, lần lượt là Hỏa Diễm Phù này, Băng Phong Phù này, còn có Bạo Tạc Phù này nữa.” Chỉ tay vào linh phù trong tủ, ông chủ giới thiệu từng loại một.
“Vậy được, ba loại linh phù, mỗi loại lấy hai mươi tấm!” Đã có ưu đãi thì mua nhiều một chút. Như vậy đi gϊếŧ Tam Vĩ Bạch Ngọc Sư cũng an toàn hơn. Hơn nữa nguyên chủ là đại gia, cũng không thiếu mấy vạn linh thạch này.
“Cái... cái gì?” Nghe Diệp Cẩm Phong nói vậy, tên tiểu nhị kia kinh hãi không thôi, đặt mông ngồi phịch xuống đất.
Nghe Diệp Cẩm Phong nói thế, đừng nói là tiểu nhị, ngay cả ông chủ cũng giật mình. Cửa tiệm của ông ta vị trí địa lý không tốt lắm, khai trương mấy ngày nay việc buôn bán vẫn luôn ảm đạm. Cho nên ông ta mới nghĩ ra ý tưởng ưu đãi. Dù sao linh phù trong tiệm đều là do ông ta tự vẽ, tặng thêm một hai tấm cũng còn hơn là không có ai mua. Nhưng không ngờ, hôm nay vừa mở cửa đã đón được một mối làm ăn lớn thế này!
“Khách quan, đây chính là linh phù cấp ba a, tuy là linh phù cấp ba hạ phẩm, nhưng mỗi tấm cũng một ngàn linh thạch đấy!” Mở miệng, Trần lão bản có lòng tốt nhắc nhở một câu.
“Sáu vạn linh thạch phải không?” Nói rồi, Diệp Cẩm Phong lấy ra một túi linh thạch, đưa tới trước mặt Trần lão bản.
Dùng linh hồn lực quét qua một cái, Trần lão bản kinh ngạc phát hiện trong túi của đối phương quả nhiên là sáu vạn linh thạch, một viên cũng không thiếu.
“Được, ta gói linh phù cho khách quan ngay đây.” Đưa tay ra, Trần lão bản nhận lấy linh thạch, lập tức đích thân đi lấy linh phù cho Diệp Cẩm Phong.
Đếm đủ sáu mươi ba tấm linh phù, Trần lão bản cung kính đưa cho Diệp Cẩm Phong. Nhận lấy linh phù cất vào nhẫn không gian, Diệp Cẩm Phong chưa định đi ngay, lại đi tới trước quầy linh phù cấp hai, lượn lờ xem xét.
“Khách quan, còn muốn mua một ít linh phù cấp hai sao? Cần loại nào? Ta có thể giới thiệu cho ngài!” Đi theo bên cạnh Diệp Cẩm Phong, Trần lão bản thấp giọng hỏi thăm.
“Ồ, ta muốn mua một ít linh phù cấp hai có lực tấn công tương đối mạnh, Trần lão bản có gì hay để giới thiệu không?” Tiệm linh phù này tuy hơi hẻo lánh một chút, nhưng chất lượng linh phù không tệ, hơn nữa còn có ưu đãi, có thể mua một ít linh phù cấp hai mang về tặng cho đệ đệ và muội muội phòng thân.
“A, loại Lôi Viêm Phù này là linh phù cấp hai thượng phẩm, còn có loại Thiên Hỏa Phù này và Thiên Nhận Phù này nữa, đều là linh phù cấp hai thượng phẩm, là linh phù cấp hai có lực tấn công mạnh nhất.” Mỉm cười, Trần lão bản lập tức giới thiệu cho Diệp Cẩm Phong.
“Cũng có ưu đãi à?”
“Vâng, ba loại phù này là sáu trăm linh thạch một tấm, mua mười tặng một.”
“Được, ba loại phù, mỗi loại ba mươi tấm.” Nói rồi, Diệp Cẩm Phong lại lấy ra một túi linh thạch.
“Được!” Nhận lấy linh thạch, Trần lão bản cũng là người sảng khoái, vốn là chín mươi tấm tặng chín tấm phù, Trần lão bản trực tiếp tặng mười tấm. Tặng thêm một tấm linh phù cho Diệp Cẩm Phong. Khiến Diệp Cẩm Phong vô cùng vui vẻ.
Thấy Diệp Cẩm Phong mua một trăm năm mươi tấm phù rồi hài lòng rời đi. Tiểu nhị giật giật khóe miệng, cả người đều không bình tĩnh nổi. Thầm nghĩ: Tên này thật sự mua phù a? Hắn còn tưởng chỉ là người chạy tới xem bừa thôi chứ?
“Ngươi đúng là một chút mắt nhìn người cũng không có!” Nhìn tiểu nhị, Trần lão bản lạnh lùng nói. Nếu không phải ông ta kịp thời xuống lầu, vị khách này e rằng đã bị tiểu nhị của mình chọc giận bỏ đi rồi!
“Ông chủ, chuyện đó... chuyện đó cũng không thể trách tiểu nhân được, tiểu nhân... tiểu nhân thấy hắn không phải tu sĩ mà, tiểu nhân... tiểu nhân còn tưởng hắn tùy tiện xem thôi?” Nói đến đây, tiểu nhị buồn bực không thôi, không ngờ một người phàm lại giàu có như vậy, vừa ra tay đã mua nhiều linh phù thế này.
“Người tới là khách, ngươi quản người ta có phải tu sĩ hay không làm gì? Chẳng lẽ không phải tu sĩ thì không thể mua phù sao? Hơn nữa, linh căn trên đời này thiên biến vạn hóa, không phải không nhìn thấy linh căn thì nhất định không phải tu sĩ. Người vừa rồi trên người có linh lực dao động. Hơn nữa, ta cảm thấy tu vi của hắn hình như cũng chẳng kém ta chút nào đâu!” Nói đến đây, Trần lão bản nhíu mày. Mình là thực lực Trúc Cơ sơ kỳ, ở cái thành nhỏ này đã được coi là cao thủ rồi. Nhưng ông ta lại cảm thấy thực lực của người vừa rồi dường như chẳng kém mình chút nào! Nghĩ đến đây, chắc hẳn cũng là một cao thủ.
“Hắn là tu sĩ, sao có thể chứ? Tiểu nhân thấy hắn không có linh căn mà?” Lắc đầu, tiểu nhị cảm thấy không thể nào.
“Trên đời này có một loại tu sĩ gọi là ẩn linh căn tu sĩ, chẳng lẽ ngươi không biết sao?” Cái thằng nhãi ranh kiến thức hạn hẹp này.