Lần này, hắn đặc biệt chú mục thần sắc của mọi người, rất nhanh liền phát hiện – giữa bao ánh mắt e dè, chỉ có một người dám bình thản ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn, không chút né tránh. Chính là Giang Yên Lý, ánh mắt nàng tràn đầy ngưỡng mộ xen lẫn kinh diễm.
Tạ Thanh Hành khẽ cau mày, dường như đang ngẫm nghĩ điều gì.
Nếu hắn không lầm, trong điển tịch thượng cổ từng có nhắc tới một loại dị thuật, có thể đọc hiểu nội tâm người khác, gọi là thuật đọc tâm.
Song, ghi chép trong thư cổ vô cùng ít ỏi, manh mối rời rạc, hắn nhất thời chưa thể tìm ra nguyên nhân.
Chẳng qua...
Khóe môi hắn khẽ nhếch, lộ nụ cười nhàn nhạt. Người này vốn là đệ tử hắn để tâm. Nếu thật sự có thể nghe thấy tiếng lòng nàng, thì trên con đường dạy dỗ sau này, há chẳng phải có thể tiết kiệm rất nhiều công sức, mà thu được hiệu quả gấp bội?
Nghĩ vậy, trong lòng Tạ Thanh Hành liền dâng lên một niềm vui mừng thầm lặng.
Hắn chẳng chút do dự, cất giọng trầm ổn: "Giang Yên Lý, ngươi có nguyện ý bái nhập môn hạ của ta, làm đệ tử thân truyền duy nhất của ta không?"
Giang Yên Lý: "... A?"
Nét mặt nàng đầy vẻ mờ mịt, chưa kịp định thần.
Không phải chứ? Theo lẽ thường, chẳng phải nên đợi Tần Bất Yếm được Chấp Kiếm Trưởng Lão thu nhận làm thân truyền trước, rồi sau đó Thanh Hành tiên tôn mới mở lời hay sao?
Giang Yên Lý nhất thời lưỡng lự.
[Sao hắn lại muốn thu mình làm đồ đệ nhanh đến vậy? Chẳng lẽ không định tìm hiểu kỹ càng trước sao? Lỡ đâu mình chỉ tinh thông chút pháp thuật tầm thường, suốt ngày đắm chìm trong những thứ pháp thuật vô dụng thì sao? Đến lúc đó, chẳng phải hắn sẽ hối hận muốn chết ư?]
Tạ Thanh Hành miễn cưỡng nghe hiểu được đại khái suy nghĩ trong lòng nàng, nàng đang hoài nghi bản thân không đủ tốt, sợ hắn về sau sẽ thất vọng.
Tạ Thanh Hành trong lòng có chút vui mừng, thầm nghĩ quả thật không nhìn lầm người. Giang Yên Lý này, hành xử khiêm cung, lời nói đoan chính, là kẻ có tâm tu hành.
Nào ngờ...
Chưa kịp đắc ý, hắn liền nghe thấy tiếng lòng nàng vọng ra lần nữa, giọng điệu đầy cảm khái:
[Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại... hắn quả thật thanh lãnh, tuyệt sắc dị thường. Thân mang bạch y, cả người như phủ lớp gió sương tiêu điều, có một loại vẻ đẹp rách nát khó tả... thật khiến người ta muốn nhìn hắn khóc một trận...]
Tạ Thanh Hành: "...???"
Sắc mặt hắn trong khoảnh khắc liền biến đổi: "Nghịch đồ!"
Giang Yên Lý: "... A? Ai? Là... ta sao?"
Chư vị trưởng lão bốn phía thấy Giang Yên mặt mày ngơ ngác, thần sắc vô tội, lại nhìn sang Tạ Thanh Hành đang giận dữ vì nàng mãi chẳng chịu mở miệng, ai nấy đều không khỏi nảy sinh lòng thương cảm.
Chấp Pháp trưởng lão lên tiếng khuyên can:
"Thanh Hành, tiểu cô nương ấy chỉ là sợ người lạ, nên mới nói chuyện có chút chậm chạp. Ngươi cần gì phải vội như thế?"
"Sợ người lạ."
Nàng sợ cái gì chứ?
Nàng rõ ràng chỉ muốn nhìn hắn khóc!