Sáng sớm hôm sau.
Không có việc gì cần ra ngoài, Kế Duyên ở nhà bắt đầu ăn trứng từ sớm. Khác với mấy hôm trước chỉ ăn ba quả, bắt đầu từ hôm nay hắn phải “tăng ca”.
Một ngày sáu quả linh noãn, muốn tiêu hóa hấp thu hết cũng là cả một vấn đề khó khăn.
Thế nhưng, mới hấp thu xong hai quả, tiếng gõ cửa viện bỗng vang lên.
Hắn theo bản năng sờ lên tấm Lôi Kích Phù trước ngực, xác nhận không có gì bất ổn mới bước ra mở cửa.
Người gõ cửa lại là lão Hoàng.
Chỉ có điều khác với trước kia, hôm nay thấy Kế Duyên, lão cười tươi hơn mấy phần: “Kế tiểu ca lại tu hành đấy à?”
Từ “thằng nhóc họ Kế” đã chuyển thành “Kế tiểu ca”.
“Vâng, Hoàng lão gia tử có việc gì không?”
Kế Duyên vẫn giữ thái độ không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti như trước.
“Việc thì cũng chẳng có gì...” Lão Hoàng thấy Kế Duyên không có ý định mời mình vào nhà, bèn bồi thêm một câu: “Chỉ là có chút tin tức liên quan đến song thân của cậu.”
“Cha mẹ ta?”
Vẻ mặt Kế Duyên thoáng chút ngạc nhiên, nhưng chỉ lướt qua rất nhanh, giọng điệu hắn lập tức thay đổi: “Cái gì? Cha mẹ ta làm sao?”
Lão Hoàng bước vào nhà, vừa vào đến nơi đã dáo dác nhìn quanh.
Kế Duyên thì đã sớm thao tác trên bảng hệ thống, tạm thời tắt hiệu ứng [Ao Cá].
Cũng may cái bảng này có chức năng “bật tắt”, chứ nếu có người ngoài ở đây mà linh ngư đột nhiên tiến hóa thì khó mà giải thích.
Còn về [Chuồng Gà] thì không sao, sáu quả linh noãn hôm nay Kế Duyên đã thu cất kỹ rồi.
Chỉ không ngờ, sáu con gà Thanh Hoàng kia vẫn thu hút sự chú ý của lão Hoàng.
“Trong nhà cậu nuôi cũng nhiều gà gớm nhỉ.”
“Vâng, là do sư phụ ta thích ăn gà Thanh Hoàng nướng, thịt tươi ngon, mềm mại, nên ta nuôi thêm vài con.”
Đã lỡ mượn oai hùm rồi thì Kế Duyên cũng chẳng ngại chém gió to thêm chút nữa.
“Ồ, ra là thế... Kế tiểu ca, không biết sư phụ cậu là vị cao nhân phương nào?”
Lão Hoàng không nhịn được lại dò hỏi.
“Hoàng lão gia tử không phải nói là có tin tức của cha mẹ ta sao?”
Kế Duyên không trả lời mà hỏi ngược lại.
“À đúng, cậu xem, ta già rồi nên trí nhớ kém quá.”
Lão Hoàng cười ha hả lấp liếʍ, chuyển hướng đi vào gian nhà trong, ngồi xuống trầm ngâm một lát rồi mới nói: “Ta nhìn thấy chiếc Liễu Diệp Chu rồi.”
Chiếc thuyền pháp khí đánh cá của cha nguyên chủ - Kế Thanh Vân, tên gọi là Liễu Diệp Chu.
“Ở đâu?”
“Trong tay La Thông. Hắn nói là mua lại từ chỗ Lưu Lại Tử.”