Nhưng người ở dưới mái nhà người ta, chẳng thể không cúi đầu. Hai người mặt mày cau có, vừa lẩm bẩm vừa miễn cưỡng theo Sơn Oa Tử đi lấy.
Trưởng thôn Trương lại quay sang nhìn bố Diệp:
"Ông Diệp này, nhà ông là chuyển hộ khẩu về đây nên khác với trí thức trẻ, sẽ không có trợ cấp lương thực. Ăn uống sinh hoạt đều phải tự bỏ tiền túi.
Ở khu trí thức trẻ còn dư ba phòng, cũng đủ cho cả nhà tạm ở. Hôm nay các người mới tới, tôi có thể cho ở tạm một đêm miễn phí. Nhưng từ ngày mai là phải tính tiền thuê rồi.
Tất nhiên, các người cũng có thể nộp đơn xin tự xây nhà. Nhưng đất để xây cũng phải bỏ tiền ra mua. Với hoàn cảnh như nhà ông, nếu muốn xây thì chắc chắn phải thuê người. Dân làng ta đều giỏi xây dựng, chắc chắn có thể xây cho nhà ông căn nhà vừa đẹp vừa chắc.
Mà tiền nào của nấy, chi phí xây dựng còn tùy vào vật liệu, diện tích, thiết kế, tốc độ thi công, chất lượng...”
Trưởng thôn Trương nói một tràng như rót mật vào tai, nhưng dù ngôn từ có hoa mỹ thế nào, bản chất vẫn chỉ gói gọn trong hai chữ: Đòi tiền.
Thật ra thuê nhà hay xây nhà thì phải bỏ tiền là chuyện đương nhiên. Nhưng ông ta vừa nói đã lộ nguyên hình, giọng điệu trắng trợn không thèm che giấu khiến hình tượng ông chú nhiệt tình chất phác trên đường đi sụp đổ trong nháy mắt.
Tô Chiêu nhếch môi cười lạnh. Không chịu được nữa rồi à? Heh.
Chị dâu Trương Nhân thì tròn mắt, giận dữ nói: "Nhà ở thủ đô còn chẳng đắt đến thế, ông đây là đang cướp trắng đấy à?"
Mẹ Diệp nghe cũng không thoải mái gì, nhưng dù sao lớn tuổi từng trải, nét mặt vẫn kiểm soát rất tốt. Bà còn có linh cảm đây mới chỉ là khởi đầu thôi, trưởng thôn Trương này chắc chắn chẳng phải người tốt.
Bà vội kéo tay Trương Nhân lại: "Thôi, Nhân Nhân, đến đâu thì theo đó. Chuyện này cứ để bố các con lo."
Trương Nhân nghe lời, không nói nữa nhưng vẫn tức đến đỏ mặt.
Bố Diệp thì rất bình tĩnh, gần như là một kiểu cam chịu sau tất cả. Dù trưởng thôn Trương có diễn đạt khéo đến đâu, sự tham lam và nham hiểm ẩn dưới lớp vỏ bọc đó vẫn không thoát được mắt ông.
Nếu chỉ là loại người tham tiền rõ ràng như vậy thì còn dễ xử, đáng sợ là nếu ông ta còn có những mưu đồ khác phía sau.
Bố Diệp lập tức đề cao cảnh giác. Ông bắt gặp ánh mắt Tô Chiêu vừa liếc sang, ánh mắt ấy khiến lòng ông yên tâm phần nào. Ông bế Tiêu Tiêu đang ngủ say trong lòng, nhẹ nhàng đưa cho chị dâu Trương Nhân bế giúp, rồi nói với trưởng thôn:
"Trưởng thôn Trương, ý ông tôi hiểu cả rồi. Chỉ là cả nhà tôi đi đường xa mệt rã rời, chuyện nhà cửa có thể để mai rồi tính không? Hơn nữa tiền nong cũng có hạn, chúng tôi còn phải cân nhắc nên thuê hay xây, nếu xây thì sẽ xây kiểu gì..."
Trưởng thôn Trương tỏ vẻ rộng lượng, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát: "Được, không vấn đề gì! Ông Diệp, vậy tôi về trước, để gia đình ông bàn bạc kỹ, mai tôi quay lại."
Cả nhà họ Diệp tiễn ông ta đi xong, liền đem hành lý vào ba phòng còn lại, nghỉ ngơi một lát rồi bắt tay ngay vào dọn dẹp.
Nhà thì rộng thật nhưng vừa nhìn là biết đã bị bỏ không lâu ngày, bụi bám dày đặc, mạng nhện giăng đầy trần nhà bẩn không chịu nổi.
May mà trong sân có một cái giếng có gầu, cạnh đó còn có hai thùng nước, rất tiện cho việc lấy nước.
Thế là Tô Chiêu hiện đang khỏe nhất phụ trách kéo nước, Trương Nhân quét bụi, mẹ Diệp lau dọn trong nhà.
Còn bố Diệp đang ngồi xe lăn, chỉ có thể ngồi trong sân trông Tiêu Tiêu. Dù sao căn nhà này bỏ hoang đã lâu, sân cỏ mọc um tùm lại nằm dưới chân núi, mùa hè côn trùng rắn rết không thiếu nên chẳng ai dám để một đứa trẻ ba tuổi chạy lung tung.