Chương 14

Tô Chiêu nhanh chóng dỗ dành Trương Nhân ổn định lại, rồi lấy cớ đuổi chị ra ngoài.

Thời gian gấp rút, Tô Chiêu cũng không có tâm trạng lòng vòng với bố Diệp nữa, đi thẳng vào vấn đề:

“Bố, biết gì thì nói đi! Giờ nhà mình không chịu nổi thêm biến cố nào nữa đâu. Mỗi bước đi đều phải tính thật kỹ, bằng không thì chỉ có đường chết.”

Bố Diệp nhìn cô thật sâu: “Chiêu Chiêu, biết nhiều không phải chuyện tốt. Bố sẽ cố hết sức sắp xếp cho các con một đường lui.”

Tô Chiêu hết nói nổi. Chỉ cần dựa vào ký ức và kinh nghiệm của nguyên chủ, cô đã biết cái gọi là ‘sắp xếp’ của bố Diệp thực ra không đáng tin chút nào:

“Bố, bố chắc đường lui của bố có thể đi được không? Giờ người người tự lo cho thân còn chưa xong, trông chờ vào người khác liệu có khả thi? Với lại, bố nghĩ sao mà tin tưởng được rằng trong lúc sống còn, mấy thứ gọi là tình nghĩa hay bí mật của bố không bị biến thành con dao gϊếŧ người? Giờ vẫn còn thời gian để tính toán, nếu chậm nữa thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy đến với nhà mình đâu!”

Bố Diệp nghe mà lòng đau như dao cắt, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Ông phải thừa nhận, từng lời Tô Chiêu nói đều chạm thẳng vào tim ông.

Ông nhìn cô thật lâu, như thể lần đầu nhận ra con dâu út nhà mình. Trước giờ ông luôn nghĩ con bé hiền lành ít nói, không ngờ lại có tầm nhìn và bản lĩnh như vậy.

Tô Chiêu không né tránh, để mặc cho ánh mắt của bố Diệp dò xét.

Cuối cùng bố Diệp bật cười, trong mắt có sự nhìn nhận lại đầy nghiêm túc, cũng có cả vui mừng lẫn nhẹ nhõm.

Trước đây ông cứ ngỡ hai cô con dâu là những bông hoa trồng trong nhà kính, chẳng chịu nổi sóng gió. Ông chỉ biết liều mạng bảo vệ họ, dù biết làm vậy sẽ rất mạo hiểm nhưng ông không còn lựa chọn nào khác. Nhưng đối mặt với Tô Chiêu bây giờ, ông biết, có lẽ cả nhà vẫn còn cơ hội đi một con đường an toàn hơn.

Bố Diệp thở dài thật sâu:

“Chiêu Chiêu, ủy ban G dồn ép nhà mình từng bước, chủ yếu là vì tài sản tổ tiên để lại. Nhà họ Diệp vốn là dòng họ thương gia giàu có từ đời trước...”

Nghe xong lời bố Diệp, lúc này Tô Chiêu mới biết thì ra tổ tiên nhà họ Diệp từng là gia tộc thương nhân phồn thịnh. Trước thời chiến tranh đã dốc toàn lực quyên góp tài sản, những gì cần giấu thì giấu.

Sau đó cả gia tộc đều dấn thân vào cuộc kháng chiến: có người ra trận đánh giặc, có người làm hậu cần điều phối vật tư, có người làm bác sĩ cứu người nơi tiền tuyến cũng có người làm mật thám...

Chiến tranh tàn khốc, thắng lợi đổi bằng xương máu. Ngoại trừ bố Diệp làm hậu cần, cả nhà họ Diệp đều đã anh dũng hy sinh. Không nghi ngờ gì, đây là một gia tộc trung liệt.

Đồng thời, hào quang quá khứ của nhà họ Diệp cũng bị chôn vùi theo sự hy sinh ấy. Nhất là trong giai đoạn đặc biệt đó, điều này với họ lại là chuyện tốt. Vì chỉ cần dính líu đến "tư sản", nhẹ thì bị tịch thu tài sản, nặng thì nhà tan cửa nát.

Nhưng thế gian này luôn có những kẻ tham lam, âm thầm nhòm ngó tài sản, địa vị hoặc quyền lực của người khác.

Vì nhà họ Diệp là gia đình có công lớn, gốc gác trong sạch, bố Diệp dù chỉ làm hậu cần nhưng chức vụ vẫn rất cao.

Mẹ Diệp tuy chức không lớn, nhưng cả bố và anh em ruột đều là người từng bước ra từ khói lửa chiến tranh, cũng giữ vị trí quan trọng.

Hai anh em Diệp Thần và Diệp Hoán đều nhập ngũ, gia thế hay năng lực đều không thiếu, tương lai vô hạn.

Một gia đình như vậy vốn đã đủ nổi bật, nay Diệp Hoán còn cưới con gái liệt sĩ cách mạng Trương Nhân, khiến gốc gác nhà họ Diệp càng thêm vững chắc.