Giọng bố Diệp khàn đặc mang theo sự đau đớn nghẹn ngào nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, lên kế hoạch cho hai cô con dâu và đứa cháu nhỏ. Tấm lòng thương yêu chất chứa trong từng lời nói.
Tô Chiêu thực sự cảm động, cũng hoàn toàn chấp nhận thân phận con dâu út của nhà họ Diệp. Không giống lúc trước dù đã hoà nhập vào gia đình này nhưng trong lòng vẫn giữ một khoảng cách, chưa từng coi nơi đây là nhà.
Dù cảm động, cô vẫn phải dội một gáo nước lạnh vào ảo tưởng của bố Diệp. Bởi theo Tô Chiêu thấy, chuyện lần này của nhà họ Diệp không đơn giản là tai nạn. Cô, Trương Nhân và Tiêu Tiêu ba người họnchẳng ai có thể rời khỏi nhà này một cách an toàn.
Cô ngắt lời bố Diệp đang tiếp tục khuyên nhủ:
“Bố, thật sự bố nghĩ chuyện của anh cả với Diệp Thần chỉ là tai nạn thôi sao?”
Bố Diệp lập tức im bặt, không nói được gì.
Chị dâu Trương Nhân ngồi bật dậy, hốt hoảng: “Chiêu Chiêu, không phải tai nạn là sao? Chẳng lẽ chồng chị với Tiểu Thần bị người ta hãm hại? Giờ họ sao rồi? Có nguy hiểm không?”
Tô Chiêu vỗ vỗ vai chị dâu, trấn an: “Chị đừng kích động. Giờ tình hình cụ thể của anh cả với Diệp Thần thì chúng ta vẫn chưa rõ. Nhưng em đoán họ đang gặp rắc rối chứ chưa nguy đến tính mạng. Nếu thật sự xảy ra chuyện lớn, thì cả nhà mình đã bị bắt hết rồi.”
Nghe vậy, Trương Nhân xúc động nắm chặt tay cô, nước mắt rơi lã chã: “Thật không? Chiêu Chiêu, chồng chị...”
Dĩ nhiên, Tô Chiêu cũng chẳng biết chính xác giờ này anh cả Diệp Hoán ra sao. Mọi suy đoán của cô đều có cơ sở, nhưng ai dám chắc không có bất trắc? Dù vậy, cô vẫn phải giúp chị dâu giữ vững tinh thần.
Bởi lẽ, hiện giờ không phải lúc lo cho Diệp Hoán hay Diệp Thần, việc trước mắt là giải quyết khốn cảnh hiện tại của cả nhà.
Sau khi ủy ban G đến nhà, công việc của bố mẹ Diệp và Trương Nhân đều bị đình chỉ tạm thời. Dù cô đã xin nghỉ từ trước, bệnh viện vẫn gửi giấy tạm đình chỉ đến.
Quan trọng hơn, cô từng dùng tinh thần lực quét qua, dù chưa bị bắt nhưng cả nhà đã bị giám sát nghiêm ngặt. Xung quanh nhà, ngày đêm đều có người theo dõi.
Theo quan sát của Tô Chiêu, những người này đều là người của ủy ban G. Mục đích là để phòng ngừa gia đình cô bỏ trốn, đồng thời theo dõi xem có ai tiếp xúc với họ hay không để tiện thu lưới một mẻ.
Nếu Diệp Thần và Diệp Hoán thực sự phản quốc thì người tới phải là quân đội hoặc công an chứ, ít nhất cũng phải có cảnh sát xuất hiện.
Nhưng hiện giờ cả quân đội lẫn công an đều không lộ mặt. Trong tình hình thế này mà bảo không có âm mưu thì quỷ cũng không tin.
Thế nhưng kẻ đứng sau đang tính toán điều gì, Tô Chiêu chưa đoán ra được. Nhưng cô chắc chắn cả nhà họ Diệp từ già đến trẻ, không ai có thể thoát.
Thế nên, kế hoạch của bố Diệp để cô và chị dâu cùng cháu trai rời khỏi nhà để bảo toàn tính mạng là hoàn toàn không thể thực hiện.
Người trong nhà đã bị buộc chặt trên cùng một con thuyền, chẳng ai có thể giữa đường bỏ cuộc.
Tô Chiêu lặng lẽ liếc nhìn bố Diệp đang trầm mặc, linh cảm mách bảo cô rằng ông chắc chắn biết điều gì đó, chỉ là quá quan trọng nên không thể dễ dàng nói ra. Có lẽ đây chính là mấu chốt giúp nhà họ Diệp phá cục, cũng có thể là một lời nguyền chết người.
Dù là gì Tô Chiêu cũng nhất định phải biết rõ sự thật mới có thể hành động đúng lúc, xoay chuyển vận mệnh bi kịch này.
Chị dâu Trương Nhân là giảng viên đại học chuyên ngành văn, tuy trong xương cốt có sự kiên cường nhưng vẫn giữ nét lãng mạn và hơi ngây thơ, có những chuyện không nên để chị biết.