Quán Làm Canh Cá Chị Tống Siêu Ngon: [Sản phẩm mới lên kệ, không biết có ai hứng thú với bánh trung thu không? (Hình ảnh).]
Hoàng Chi Oánh ngẩn người, nhấn vào xem ảnh lớn.
“Thật sự là bánh trung thu à?”
Cô ta kiểm tra lại hình ảnh và tên tài khoản mấy lần, rồi mới nhấn vào khung chat với Hề Hi.
Hoàng: [Em gái Tiểu Hề, quán của em còn bán bánh trung thu à?]
Quán Làm Canh Cá Chị Tống Siêu Ngon: [Đúng vậy ~, nhưng hiện tại vẫn chưa bán ra ngoài.]
Hoàng: [!]
Hoàng: [Tốt quá rồi, đơn vị của chị vừa giao cho chị lo quà trung thu, chị còn đang loay hoay không biết mua ở đâu. Em đúng là đã giúp chị một việc lớn, lần này chị nợ em một ân tình.
Những chuyện khác em có từ chối chị cũng không nói, nhưng riêng vụ quà trung thu này là công việc chị được giao, chị nhất định phải đến chỗ em mua. Vừa coi như ủng hộ việc kinh doanh của em, vừa coi như em giúp chị giải quyết rắc rối công việc, em tuyệt đối đừng từ chối nữa đấy!]
Hề Hi không có lý do từ chối, liền nói với Hoàng Chi Oánh. Bây giờ bánh trung thu vẫn chưa làm xong, nếu cô ta có ý định này, ngày mai có thể đến nếm thử trước.
Ngày hôm sau vừa tan làm, Hoàng Chi Oánh liền đi thẳng đến quán ăn của Hề Hi.
Trước khi đi, cô ta đã nghĩ kỹ.
Dù ngon hay không thì cô ta cũng sẽ mua đủ số lượng mà lãnh đạo yêu cầu. Nếu hương vị không ra gì, cô ta sẽ giữ lại cho mình, còn phần lãnh đạo cần thì cô ta sẽ tìm cửa hàng khác đặt. Còn nếu bánh ngon thì càng tốt.
Lúc Hoàng Chi Oánh đến, đã là 7 giờ tối.
Vì không phải cuối tuần nên khi thấy vào giờ này, ở vị trí này mà quán vẫn đông khách như vậy, cô ta có chút kinh ngạc. Khi để ý đến mùi thơm đậm đà thoang thoảng bay ra từ trong quán, cô ta càng ngạc nhiên hơn.
Lúc này khách trong quán đều đã được lên món và đang ăn, Hề Hi không bận, thấy Hoàng Chi Oánh liền bước tới. Nhận ra cô ta luôn nhìn về phía bàn của những khách khác, Hề Hi khẽ cười.
“Chị Hoàng có phải chưa ăn cơm không?”
Theo kinh nghiệm công sở của Hoàng Chi Oánh, lúc này dù cô ta ăn hay chưa, đều phải nói là ăn rồi, không nên ăn chực vào lúc này.
Cũng không biết là do mùi thức ăn quá thơm, hay là do tan làm chưa kịp ăn cơm đã chạy tới, dạ dày trống rỗng, cô ta thế mà ma xui quỷ khiến gật đầu.
Hề Hi cười nói: “Được, vậy chị ngồi chờ một lát, em làm cho chị một phần canh cá, món đặc trưng của quán em.”
Một lúc sau, Hề Hi bưng canh cá ra, đặt trước mặt Hoàng Chi Oánh.
Hoàng Chi Oánh cầm muỗng, nếm một ngụm.
Cô ta ngây người: “Trời ơi, quán của em đúng là Quán Làm Canh Cá Chị Tống Siêu Ngon! À không, phải nói là quán ngon nhất mới đúng!”
Một hơi ăn hết canh cá, Hoàng Chi Oánh mới tỉnh táo lại.
Khoan đã.
Cô ta rõ ràng là đến để cảm ơn ân nhân, thế mà chưa kịp làm gì đã ăn của người ta một phần canh cá, hơn nữa nhìn dáng vẻ thì phần canh cá này còn là do ân nhân đích thân nấu...