Chương 29: Diễn đàn

Chủ thớt: [Gần đây tôi xem nhiều bài đăng ma quái nên rất nhát gan, ngủ rất sớm. Theo đồng hồ sinh học bình thường của tôi thì sẽ ngủ thẳng đến sáng, nhưng hôm nay tôi lại tỉnh giấc vào lúc nửa đêm một cách khó hiểu.

Thế đã đành, bây giờ tôi còn ngửi được một mùi hương nồng nàn, mùi này đang gọi tôi ra khỏi cửa ký túc xá. Tôi bây giờ hoảng lắm, xin hỏi các bạn bây giờ tôi nên làm gì, ra ngoài hay không ra ngoài?]

Trong mục này có rất nhiều người bịa chuyện, nhưng chủ thớt này bịa rất có đầu có đuôi và lôi cuốn. Đặc biệt thu hút sự chú ý của Uông Kha, nên cậu ta đã đọc hết bài đăng này một mạch, sau đó phát hiện cuối cùng lại là một tấm ảnh đồ ăn.

Không sai, từ kinh dị ma quái chuyển sang “kinh dị ma quái” theo kiểu: Tôi có đồ ăn ngon cậu không có, tôi ăn canh cá cậu thèm, tôi ăn đậu phụ cậu nhìn, tôi bắt nạt cậu mà cậu chỉ có thể chịu đựng.

Uông Kha tức đến méo cả mũi.

Xem bình luận thì thấy trong bài đăng có rất nhiều người bị lừa như Uông Kha, không ít người đang chửi chủ thớt.

Kết quả chủ thớt lại nói, ý định ban đầu khi đăng bài này là vì một mục trò chuyện khác toàn nói về một món ăn, cứ như thủy quân, khiến chủ thớt cảm thấy rất khó chịu, đồng thời lại bị làm cho thèm.

Sau đó, chủ thớt liền nghĩ đến, chủ thớt thường xuyên thấy các loại bài đăng có cú twist thần sầu trong mục trò chuyện đêm khuya, còn bị dọa sợ, thế là nảy ra ý tưởng đăng một bài như vậy.

Thứ nhất là cú twist đủ “bất ngờ”, thứ hai là chủ thớt bị dọa nhiều rồi, cũng muốn cảm nhận cảm giác “dọa” người khác.

Uông Kha tức đến bật cười: “Mẹ kiếp, gọi cậu ta ra khỏi cửa ký túc xá chính là vì bị người khác làm cho thèm, sau đó muốn xuống lầu mua đồ ăn à?”

Uông Kha: “Cậu ta đây là dọa người khác sao, cậu ta đây là làm người khác thèm đó!”

Uông Kha: “Nói rõ nhé, nửa đêm nửa hôm, làm người khác thèm còn quá đáng hơn dọa người khác nhiều!”

Trong khi tức giận, Uông Kha tiện tay mở mục mà chủ thớt đó nhắc đến. Mục này cũng là mục trò chuyện, vì cái tên vừa nhìn đã giống khu trò chuyện.

Như chủ thớt đó nói, bây giờ mục này, một nửa đang gào thét muốn ăn canh cá chị Tống, muốn ăn đậu phụ Ma Bà, nửa còn lại đang gào thét tại sao quán ăn lại nghỉ kinh doanh một ngày.

Cũng không phải là spam hết cả trang. Đây này, nửa còn lại vẫn đang thảo luận về ẩm thực một cách nghiêm túc.

Sau khi bấm vào, Uông Kha mới biết hai loại bài đăng này thực ra đang nói về cùng một chuyện.

Uông Kha: “...”

Nhìn một lúc, Uông Kha đại khái đã hiểu ra ngọn nguồn sự việc.

Đám người này, đều bị một quán ăn tên là “Quán Làm Canh Cá Chị Tống Siêu Ngon” ám ảnh. Nhân dịp cuối tuần, họ đều muốn đến đó ăn cho thỏa thích. Kết quả, tối qua bà chủ nói bị bệnh, hôm nay không kinh doanh.