Bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi. Giữa khung cảnh ấy, có một ngôi nhà nhỏ với tường vôi trắng, mái ngói đỏ nhọn và một khu vườn.
Nó đứng trơ trọi bên lề đường, phía sau là bãi cỏ rộng mênh mông, không một bóng người. Nói nơi này hoang vu hẻo lánh cũng chẳng sai.
“Cả ngày trời cũng chỉ có ba bốn đơn, hay là bán quán luôn cho rồi...” Hề Hi thầm nghĩ mà thấy đau lòng.
Hề Hi là chủ nhân hiện tại của ngôi nhà nhỏ mái nhọn này.
Ngôi nhà ấy chính là một quán ăn, nằm gần khu giải trí phía đông thành phố Liêm, nơi đó có công viên trò chơi, công viên nước và khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.
Với vị trí như vậy, lẽ ra phải đông đúc và nhộn nhịp mới đúng... Nhưng mười năm trước, thành phố Liêm công bố kế hoạch khai thác khu phía đông. Người ta nô nức kéo nhau đi đầu tư, người thì muốn mua nhà để sang tay kiếm lời, người thì tính mua rồi cho thuê cũng dư dả.
Gia đình Hề Hi cũng mua ngôi nhà này với hy vọng hưởng chút lợi từ khu giải trí lớn kia.
Cuối cùng, công trình mới xây được nửa năm thì chủ đầu tư ôm tiền bỏ trốn. Nhà thầu không tìm được ai đứng ra chịu trách nhiệm nên cũng bỏ dở. Từ đó, khu đất rộng hơn chín trăm mẫu chẳng ai quản lý, phần lớn chỉ còn lại những tòa nhà xây dang dở.
Đất nhà Hề Hi còn đỡ hơn đôi chút, công trình chưa lan tới nên vẫn giữ được cảnh non xanh nước biếc. Thỉnh thoảng cuối tuần may ra có vài người từ thành phố đi dã ngoại ghé ăn cơm. Thế nhưng chừng đó chẳng thấm vào đâu để quán có thể duy trì hoạt động.
Mới kinh doanh chưa đầy một tháng, mỗi ngày tổng kết đều thấy toàn lỗ. Đến nay nhân viên đã nghỉ hết, chắc chỉ dăm bữa nửa tháng nữa quán cũng phải đóng cửa hẳn.
“Reng reng reng!”
Hề Hi cố lấy lại tinh thần, cầm điện thoại lên: “Alo, ai vậy?”
“Chào cô, tôi là quản trị viên của nhóm giao lưu Nấu nướng – Làm ruộng – Kinh doanh – Xây dựng. Tôi rất vui được thông báo, cô là người duy nhất ở thế kỷ 21 được mời tham gia nhóm. Chào mừng cô...”
Hề Hi lập tức nổi giận, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi nghèo đến mức sắp phải bán cả quán ăn cha mẹ để lại, vậy mà các người còn muốn lừa tôi, có còn chút lương tâm nào không vậy?”
Cô cúp máy cái “rụp”.
Còn bày đặt nói “rất vui được thông báo” nữa chứ, vui cái quái gì!
Thời buổi này bọn lừa đảo toàn tự dát vàng lên mặt mình. Đặt cái tên nhóm dài lê thê Giao lưu Nấu nướng – Làm ruộng – Kinh doanh – Xây dựng, chồng chất bao nhiêu thứ như thế, không sợ người ta nhìn thôi cũng ngán ngẩm sao!
“Reng reng reng!”
Cô cúi đầu nhìn, quả nhiên vẫn là số điện thoại đó.
Hề Hi: “Sao anh cứ gọi mãi thế, anh...”