Nghĩ rằng mình có thể làm cho Dận Chân vui lòng, thấu hiểu được phần nào tính tình khó đoán của hắn, nàng quyết định không còn phải làm trò gì nữa. Nhìn hắn, Nhã Kỳ khẽ hỏi: “Sau này, ngươi sẽ che chở ta sao?”
Tiếng nói nhỏ nhẹ của Tiểu phúc tấn nhà nàng tuy không lớn, nhưng Dận Chân vẫn nghe thấy. Hắn nghĩ nàng chắc bị Đức ngạch nương làm cho sợ, liền nghiêm túc nhìn nàng đáp: “Ta đương nhiên sẽ che chở ngươi, nếu ngươi bị ủy khuất, đừng có giấu ta.”
Mắt Nhã Kỳ sáng lấp lánh nhìn Dận Chân, trong lòng cảm thấy đứa nhỏ này thật tốt quá!
Như vậy tiểu, lại có trách nhiệm như thế, ngày sau hẳn sẽ được bồi dưỡng thật tốt, chính mình tất nhiên có thể sống như thần tiên, chỉ cần giơ tay là có đồ ăn, mở miệng là có sự vui thú, mỗi ngày đều trôi qua vui vẻ, không lo âu gì.
Còn chuyện cung đấu thì tính là gì? Người tài giỏi luôn có nhiều việc phải làm, chẳng phải sao?
“Ngươi… Mệt sao?” Nhìn vào đôi mắt hiền lành của Tiểu phúc tấn, Dận Chân ho nhẹ một tiếng, có chút không tự nhiên lên tiếng.
Nhã Kỳ gật đầu, đáp lại: “Có chút mệt, chúng ta hiện giờ phải về chỗ a ca sao?”
Dận Chân suy nghĩ một lát, nhìn thấy tay cung nhân trống không, phía trước là những nghi lễ gặp mặt đã tặng xong, đại ca đang bận làm việc, họ không thể quấy rầy đại tẩu.
Vì thế, hắn nói: “Trở về nghỉ ngơi một lát, rồi đi cùng ngạch nương ăn cơm trưa. Sau buổi trưa, khi đại ca về, ta sẽ đưa ngươi đi gặp đại tẩu.”
“Bữa tối, ta đã chuẩn bị tiệc chiêu đãi các huynh trưởng, đệ đệ, cùng tỷ tỷ muội muội. Ngự Thiện Phòng đã được chỉ thị chuẩn bị rồi.” Lúc đại ca thành hôn, đã mở tiệc chiêu đãi các huynh đệ tỷ muội, vì vậy hắn làm theo đúng trình tự.
“Thật sự rất chu đáo!”
Nhã Kỳ khen ngợi không ngừng: “Ngươi an bài tỉ mỉ như vậy, thật sự rất tuyệt vời! Ta cái gì cũng không biết, người ta còn chẳng nhận đủ lễ, nhưng ngươi lại làm tốt tất cả, ngươi đúng là rất giỏi!”
Dận Chân quay người, có chút ngượng ngùng, bước đi về phía trước. Trước đó đại ca có nói những việc này hẳn là phúc tấn nên làm, nhưng hắn lo lắng Tiểu phúc tấn tuổi còn nhỏ, làm không tốt thì lại bị trách phạt.
Ban đầu hắn còn nghĩ sẽ giải thích cho nàng hiểu, rằng hắn không phải là biện hộ cho mình, mà sau này mọi việc đều phải do nàng quyết định. Hắn cũng nghĩ, nếu nàng làm không tốt, đó là lỗi của nàng, nhưng hắn không quen trách móc ngay từ đầu mà chỉ muốn từ từ dạy dỗ.
Nhưng bây giờ?
Dận Chân chỉ cảm thấy tai mình nóng bừng, không hổ là ngạch nương chọn lựa Tiểu phúc tấn, quả nhiên nàng vừa lý lẽ lại vừa đáng yêu!
Cảm nhận được đôi tai nóng lên cùng bước đi có chút lúng túng, Nhã Kỳ vui vẻ nói: “Lúc ta vào cung, còn lo lắng mình làm không tốt sẽ bị ngươi ghét bỏ. Nhưng bây giờ, ta không còn lo nữa. Ngươi thật tuyệt vời, vừa thông minh lại vừa lợi hại, lại còn chu đáo nữa. Ta đời trước chắc chắn đã cứu vớt rất nhiều người, nên mới có thể gả cho ngươi.”