Cẩu An: “Có chuyện gì vậy?”
Ánh mắt Hạ Nhiên rơi xuống làn da trắng mịn ẩn hiện sau dây đai mảnh mai của chiếc váy ngủ hai dây Cẩu An đang mặc.
Thái dương hắn ta giật giật, không tự nhiên quay đi: “Cậu út của tôi vừa đi công tác về tối nay.”
Cẩu An ngơ ngác: “Rồi sao nữa?”
Hạ Nhiên: “Sao nữa là sao! Có người khác ở nhà! Là đàn ông khác!”
Cẩu An im lặng một lúc, khẽ “Ồ” một tiếng, tiện tay kéo khóa áo khoác jean lên, chớp mắt: “Thế này được chưa?”
Sắp hủy hôn rồi mà còn lắm chuyện thế!
Hạ Nhiên mặt mày u ám buông cô ra, trầm mặc hồi lâu, không biết sợi thần kinh nào đột nhiên bị chạm đến, bỗng nói: “Thôi, chuyện của tôi để hôm khác nói vậy, tôi về trước đây.”
Nói xong xoay người lao ra ngoài.
Cẩu An: “?”
Này, sao lại để hôm khác chứ?
Thấy gã này đã đi mất, lòng nóng như lửa đốt, Cẩu An vội vàng lật đật đuổi theo: “Không được, anh không nói thì tôi còn muốn nói nữa! Hạ Nhiên! Đừng đi! Ôi trời, nói ở đây cũng được, Hạ Nhiên, xin lỗi tôi đã lừa anh, tôi không phải là ân nhân cứu mạng mà anh tìm kiếm khi bị bắt cóc năm đó! Tôi nói dối chỉ vì anh cứ mãi đi tìm cô gái đó, tôi sợ anh tìm thấy cô ấy sẽ không cần tôi nữa nên mới mạo danh! Xin lỗi, xin lỗi, để trừng phạt bản thân, chúng ta có thể hủy hôn!”
Giọng cô vang vọng như sấm rền từ chân trời.
Hạ Nhiên đang bước nhanh phía trước đột ngột dừng lại.
Cẩu An không kịp đề phòng đâm sầm vào lưng hắn ta, kêu “Ui da” một tiếng, hành lang ướt trơn dưới cơn mưa lớn khiến cô suýt ngã nhào.
Trong lúc tay chân luống cuống bám lấy cánh tay Hạ Nhiên để đứng vững, cô nghe thấy giọng nói trầm ấm nam tính vang lên từ phía bên kia màn mưa...
“Đây là màn kịch gì vậy?”
...
Dưới bậc thang ướt đẫm, người đàn ông vẫn còn mặc bộ trang phục chỉnh tề từ cuộc họp ban lãnh đạo tập đoàn Hạ chiều nay, mái tóc được chải chuốt gọn gàng, vai rộng eo thon, dáng vóc cao lớn hiên ngang.
Hắn cầm chiếc ô đen trên tay, tay áo vest xắn lên đến khuỷu, đứng giữa cơn mưa như trút.
Cẩu An vẫn đang nắm cánh tay Hạ Nhiên đứng bên rìa bậc thang, như thể hóa đá tại chỗ.
Ánh mắt cô từ từ di chuyển về phía trước, cuối cùng dừng lại trên đầu người mới đến, nơi đó giống như thanh máu quái vật trong game RPG, hiển thị những chữ màu xanh lục đậm...
[Mức Độ thiện cảm: 15]
Cẩu An: Đột nhiên nảy ra một thắc mắc, hệ thống tính điểm này có thang điểm bao nhiêu nhỉ, phải chăng thang điểm 10?
Tiêu Tiêu: [Vậy theo cô, Hạ Nhiên với 40 điểm khi xuất hiện có vẻ như đang yêu cô 400% không? Nếu vậy, hắn ta đáng lẽ không phải đến để hủy hôn với cô, mà là đến để rửa chân cho cô.]
Cẩu An: ...
Tiêu Tiêu: [Tôi cũng khá tò mò đấy, hay là cô hỏi thử hắn xem?]
Cẩu An: ...
Thôi, tạm thời không bàn về việc mức Độ thiện cảm của Hạ Tân Hành thấp đến mức nào cho khủng khϊếp.
Cái gọi là chức năng “Tôi nhìn thấy tình yêu của anh thủy triều lên xuống” này, khi đặt cạnh vẻ ngoài tinh tế của người đàn ông kia, trông càng thêm thô sơ như hệ điều hành Windows 98.
Theo chuyển động của viền chiếc ô đen, những giọt nước không ngừng rơi xuống thành tấm rèm đập vào con đường đá trong sân, người đàn ông dưới ô có gương mặt trưởng thành và điển trai.
Gần ba mươi năm tháng năm chẳng để lại dấu vết gì trên gương mặt hắn, chỉ làm cho hắn ngày càng mang nhiều ma lực hơn.
Đường nét gương mặt sâu sắc, sống mũi cao với một chút hình dáng mũi ưng không quá rõ rệt, nghe nói điều này có liên quan đến dòng máu Anh từ bà nội hắn.
Nếu phải nói có điểm gì không hoàn hảo, có lẽ chính là đôi mắt hắn. Mới ngoài hai mươi đã chính thức tiếp quản cả nhà họ Hạ, điều này khiến đôi mắt người đàn ông trở nên sâu thẳm và sắc bén, khi nhìn qua mang theo áp lực không nhỏ.
Dù gương mặt hắn quen với việc mang nụ cười ôn hòa dễ gần, nhưng khí chất bẩm sinh ấy vẫn khiến người khác có cảm giác nghẹt thở.
Cách nhau khoảng mười mét, Cẩu An chạm mắt với Hạ Tân Hành, cảm giác như không thở nổi.
Đầu óc cô trống rỗng trong một giây.
Cô cố gắng nhớ lại trong giấc mơ, lần đầu gặp Hạ Tân Hành cô đã nói gì, làm gì khiến người này ghét cô đến vậy, nhưng dường như chẳng có kết quả gì.
Cô chỉ có thể nhìn hắn đầy mong đợi, thấy khóe môi người đàn ông như đang khẽ nhếch lên thành nụ cười, thế nhưng giọng nói phát ra lại lịch sự và xa cách: “Cô Cẩu.”
Giọng hắn thực sự rất dễ nghe, đáng tiếc lại trùng khớp hoàn hảo với câu “Mang cô ta đi” trong giấc mơ.
Nghe tựa như lời dụ ngọt của Diêm Vương khi đến thu hồi mạng người.
Hạ Tân Hành khẽ ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh, dùng câu trần thuật với giọng điệu ôn hòa: “Cô Cẩu, xin hỏi vừa rồi tôi nghe thấy điều gì vậy?”
Cẩu An: “...”
Cẩu An nghiêm túc suy ngẫm về một số vấn đề...