Hạ Nhiên nghẹn lời, dù thế nào cũng không thể gật đầu.
"Nếu không phải vậy, thì tôi nói rõ với anh nhé, mấy ngày nay tôi bị người ta chỉ trỏ là theo đuổi thiếu gia nhà họ Hạ cũng đủ phiền lắm rồi." Cẩu An nói: "Nếu là người khác nói với tôi những lời này, có lẽ vì lòng mềm yếu mà tôi sẽ rút lui."
Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng khi những lời này lại thốt ra từ miệng vị hôn phu của tôi, nó chỉ khiến tôi càng muốn giành lấy vị trí thủ khoa này. Xin hỏi, anh đến đây để kéo thù hận cho Lục Vãn phải không?"
"..."
"Kéo được rồi đấy."
"..."
"Vị trí thủ khoa này tôi nhất định sẽ giành lấy, dù anh có quỳ xuống lạy tôi cũng vô ích, tôi và Lục Vãn, mỗi người dựa vào thực lực của mình."
Không phải cứ thế này là cô không mắc nợ Lục Vãn nữa, nếu có thể, Cẩu An sẵn sàng đối diện xin lỗi cô ấy về chuyện mạo danh ngày trước, cô ấy muốn bao nhiêu bồi thường, cô đều sẽ đưa cho cô ấy...
Nhưng ngoài chuyện đó ra, Cẩu An không nợ Lục Vãn bất cứ thứ gì.
Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến sự gặp gỡ giữa Lục Vãn và Hạ Tân Hành.
Điều này giống như khởi đầu của hiệu ứng cánh bướm, mang lại những hậu quả mà Cẩu An không thể chịu đựng được...
Cô không muốn ngồi tù.
Văn phòng của cha, cũng chỉ có thể là cha ngồi trong đó.
Cẩu An cúi đầu tiếp tục học tập, để mặc Hạ Nhiên đứng đó ngây người.
Cảm giác như đang đi trên đường lớn thì bị một chiếc xe tải không hề báo trước đâm chết vậy.
Mấy ngày sau đó, hắn ta cứ mơ mơ màng màng, đầu óc chỉ nghĩ đến câu nói nhẹ nhàng "vị hôn phu của tôi" của Cẩu An, năm chữ này khiến hắn ta có cảm giác tê tê đến tận đầu ngón chân, rồi lại nghĩ đến câu "mỗi người dựa vào thực lực của mình" mà nghiến răng nghiến lợi, không kìm được tự hỏi liệu cô thực sự nói về kỳ thi, hay là đang ám chỉ chuyện khác?
Chẳng hạn như cướp hắn ta?
Dù sao, trước đây để giành hắn ta, Cẩu An cũng từng không từ thủ đoạn.
Hạ Nhiên không thể hiểu nổi.
Sau khi một lần bị Cẩu An cho nếm mùi thất bại, không dám trêu chọc cô nữa, thiếu gia nhà họ Hạ chỉ đành nhìn Lục Vãn vừa đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt vừa phải học tập vất vả, khuôn mặt vốn đã hơi gầy giờ còn xuất hiện thêm quầng thâm.
Hắn ta bảo cô ấy đừng đi làm thêm nữa, cần tiền hắn ta có thể cho, nhà họ Hạ vốn đã nợ cô ấy.
Nhưng Lục Vãn luôn cười nhẹ nhàng đáp: "Không sao đâu, em không cần tiền của anh, khi xưa cứu anh cũng không phải vì điều này... Hạ Nhiên, anh coi em là gì vậy?"
Nụ cười tươi rói của cô ấy, so với ánh mắt trầm lặng kiên định của Cẩu An quả thật một trời một vực.
...
Kết quả là Lục Vãn vẫn kiệt sức đến mức ngã bệnh.
Ngày thi, cô ấy bị sốt cao, cả người mê man.
Làm xong môn đầu tiên, Lục Vãn đã biết mình thi hỏng, câu hỏi cuối cùng của bài cuối cô ấy đã để trống.
Mặc dù đã uống thuốc trước khi thi, nhưng dường như chẳng có tác dụng gì, đầu óc như bị đun thành một nồi cháo.
Trong lúc thi, Cẩu An ngồi ngay trước mặt cô ấy, từ lúc nhận đề, bút của cô gần như chưa từng dừng lại, trước khi thi xong đã đứng dậy với vẻ mặt vô cảm, nộp bài sớm, Lục Vãn liếc nhìn, thấy bài làm kín mít chữ.
Thi xong, Lục Vãn chậm rãi thu dọn đồ đạc và là người cuối cùng rời khỏi phòng thi. Hạ Nhiên gọi điện cho cô ấy, và nghe thấy tiếng ho rũ rượi của cô ấy qua điện thoại.
"Bị bệnh à?" Hạ Nhiên hỏi.
"Không sao." Lục Vãn yếu ớt trả lời: "chỉ hơi sốt thôi."
Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng nói, là Hạ Nhiên đang chào hỏi với người ở phòng thí nghiệm, nhờ người khác giúp đỡ, có vẻ như đang chuẩn bị đến gặp cô ấy ngay lập tức. Lục Vãn không biết nói gì cho phải, nhưng cũng không từ chối.
Bây giờ cô ấy thực sự không muốn ở một mình.
Cúp điện thoại xong, cô ấy thất thần đứng ở góc hành lang, nghĩ đến lời thầy cô trong khoa đã ân cần nhắc nhở rằng bài kiểm tra đầu năm này liên quan đến buổi phát biểu của tân sinh viên, hy vọng cô ấy cố gắng giành lấy cơ hội để xuất hiện...
Dù sao năm nhất cô ấy cũng không tham gia Hội sinh viên, thứ này chẳng có tác dụng gì, nhưng sau này việc đánh giá, xét thưởng trong khoa thì những người thường xuyên xuất hiện trước mặt thầy cô vẫn có lợi thế hơn.
Nhưng cô ấy đã làm hỏng tất cả.
Trong tâm trí cô ấy không ngừng hiện lên hình ảnh Cẩu An ngáp dài, đứng lên nộp bài sớm với vẻ mặt bình thản...
Cuối cùng, nước mắt làm mờ tầm nhìn của cô ấy.
Lục Vãn tìm một cầu thang thoát hiểm để trốn vào khóc một mình, cả người co rúm thành một cục trong góc, đầu vùi vào khuỷu tay.
Đang khóc thì bỗng nghe thấy tiếng bật lửa.
Ban đầu cô ấy tưởng Hạ Nhiên đã tìm thấy mình, mơ hồ ngẩng đầu lên, qua màn nước mắt, cô ấy lại nhìn thấy một bộ vest cắt may tinh tế.