Chương 19

Cẩu An: [99]

Và giữa một rừng dấu lặng..., cô dứt khoát rời nhóm.

...

Chuyện này nếu rơi vào tay nữ phụ ác độc thì sẽ xử lý thế nào nhỉ?

Tiểu Tiểu: [...Cậu đã bắt đầu nghĩ cách làm ác rồi ư! Giỏi đấy, cậu đã hòa mình hoàn hảo vào vai diễn này rồi meo meo meo!]

Cẩu An: “Cho nên đôi khi sự ác độc của nữ phụ cũng là bị ép buộc mà ra thôi!”

Không được thì về nhà lao vào lòng mẹ khóc một trận, hoặc lấy cái chết ra uy hϊếp, đòi tổ chức một bữa tiệc thật lớn để công khai hủy bỏ hôn ước với Hạ Nhiên, tiện thể vả vào mặt đám người suốt ngày phán "liên hôn Hạ gia chắc gì đã là Hạ Nhiên, Hạ gia còn nhiều người lắm, có khi chỉ là ai đó đại diện thôi!"

Cẩu An chống nạnh bước ra khỏi bóng cây, trong lòng Cẩu An còn đang chuẩn bị cảm xúc để về nhà khóc lóc mách mẹ một trận đã đời, thì bỗng nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói nhẹ nhàng...

“Hạ Nhiên, trận đấu còn chưa kết thúc, sao cậu lại ra ngoài?”

Bước chân vừa định bước đi của Cẩu An khựng lại.

Cô quay đầu lại, từ vị trí của mình có thể nhìn thấy trước cửa nhà thi đấu phía sau có một nam một nữ đang đứng.

Cậu con trai mặc áo hoodie với quần thể thao đen, trên ngực còn đeo còi trọng tài, hai tay đút túi, vẻ mặt lạnh nhạt, trông có vẻ hơi mất kiên nhẫn.

Hình như là đang theo dõi trận đấu thì tạm thời ra ngoài.

Đứng trước cậu ấy là một cô gái thấp hơn hẳn nửa cái đầu, đang ôm một thùng nước khoáng, đội mũ lưỡi trai, mái tóc dài buộc đuôi ngựa thấp mềm mại thả xuống sau lưng, sống mũi nhỏ xinh vểnh lên, dưới ánh nắng phủ một vòng sáng dịu.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn chàng trai trước mặt.

Chưa kịp để người vừa được gọi tên lên tiếng, Lục Vãn đã gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Tớ biết rồi, vừa nãy có người trong nhóm bảo nhìn thấy Cẩu An bỏ dở trận đấu đi về, cậu ra đây là để tìm cô ấy à?”

Cẩu An cảm thấy lời Lục Vãn nói thật hoang đường.

Rõ ràng không chỉ mình cô nghĩ vậy.

Hạ Nhiên khựng lại một lúc, dường như rất nhanh đã hiểu Lục Vãn đang ám chỉ gì, vẻ mất kiên nhẫn trên mặt cũng dịu đi, hơi cúi người xuống, tiện tay nhận lấy thùng nước trong tay Lục Vãn, thản nhiên đáp: “Không phải.”

Phủ nhận dứt khoát.

Lục Vãn nhìn cậu ấy.

“Tôi cũng không chú ý cô ấy đi lúc nào.” Hạ Nhiên hơi mất tự nhiên quay đi, một lát sau lại chuyển chủ đề sang Lục Vãn: “Vừa nãy trong nhóm cậu thấy hết rồi à?”

Lục Vãn chậm rãi “ờ” một tiếng, Hạ Nhiên đảo mắt nhìn gương mặt cô ấy: “Bọn họ nói không hay về cậu, lúc không thấy cậu ở khu nghỉ, tớ mới ra đây xem thế nào.”

“...” Lục Vãn dường như đang sắp xếp lại mạch logic, rất nhanh khuôn mặt trắng trẻo đã hơi ửng đỏ, lắp bắp như con thỏ nhỏ: “Không, không phải, trận đấu sắp xong rồi, lời trong nhóm tôi không để tâm đâu, tôi chỉ ra ngoài mua nước cho mọi người thôi...”

Hạ Nhiên: “Ờ.”

Hạ Nhiên: “Không sao là tốt rồi.”

Cậu ấy giơ tay lên, thử nhấc thùng nước khoáng nặng trịch trong tay, mặt tỏ vẻ nhẹ nhõm: “Vậy đi thôi.”

Như thể chuyện Cẩu An bỏ về trước trận đấu không phải vấn đề gì to tát, cậu ấy hoàn toàn không quan tâm, cũng chẳng nghĩ đó là chuyện đáng để bận lòng.

Việc cậu ấy muốn làm là tìm Lục Vãn, xác nhận rằng cô ấy không bị những lời trong nhóm làm tổn thương mới là quan trọng nhất.

Hạ Nhiên định quay lại nhà thi đấu, vừa nhấc chân đã bị cô gái phía sau túm lấy vạt áo, cậu quay đầu lại, thấy cô ấy nói nhỏ: “Này, Hạ Nhiên, sau này cậu đừng nói những lời dễ gây hiểu lầm trước mặt nhiều người như vậy, dù cậu và Cẩu An có quan hệ gì đi nữa... như vậy tớ thấy rất ngại đấy.”

Chàng trai im lặng vài giây, lẩm bẩm: Mình với cô ấy có quan hệ gì chứ?

Sau đó, trên gương mặt điển trai ấy lại hiện lên nét thờ ơ: “Cậu nói câu nào?”

Cô gái phía sau nắm vạt áo cậu đỏ mặt đến tận mang tai.

Hạ Nhiên: “Đi thôi, đừng nghĩ linh tinh nữa, quan tâm cô ấy làm gì?”

Cô gái nhỏ: “Ờ.”

...

Cách đó mười mét.

Cẩu An: “...”

Tiểu Tiểu: [Cậu sao rồi, đừng khóc nữa, phải mạnh mẽ lên...]

Cẩu An: “Quan tâm cô ấy làm gì.”

Tiểu Tiểu: [...]

Cẩu An: “Yuer!”

Tiểu Tiểu: [...]

Tiểu Tiểu: [Được rồi, cậu không sao là tốt rồi.]

Tác giả có lời muốn nói:

An An: “Đừng nói nữa, nát hết tim rồi!”

Lưu ý một: Thật ra cậu ấy ra ngoài tìm An An đấy.

Lưu ý hai: Về nhân vật Lục Vãn, nguyên nữ chính, sẽ không có chuyện bị gắn mác và biến thành nữ phụ ác độc một chiều, lộ ra đầy lỗ hổng như mấy nữ chính cũ đâu nhé.

Nếu vậy thì chẳng khác gì dán nhãn rồi lại làm ngược, mình không muốn viết kiểu đó, chẳng có gì thú vị cả. Đổi góc nhìn, các bạn sẽ thấy cô ấy thực sự đang rất tận tâm với vai nữ chính trong một bộ ngôn tình tổng tài tiêu chuẩn thôi.