Chương 16

Lúc này đây, ngoại trừ họ, không ai biết họ đang đánh mật mã gì với nhau.

Chỉ thấy không khí hơi kỳ lạ.

Cẩu An cau mày nhắc nhở: “Hạ Nhiên, sớm giải quyết sớm xong. Đừng có bị chứng trì hoãn.”

“Sao vậy, em đang rất vội à?”

Hắn ta hỏi nhẹ nhàng, Cẩu An cảm thấy mình thấy Hạ Nhiên thít chặt quai hàm, như thể đang nghiến răng hàm.

Trông như đang không vui.

Có lẽ là ảo giác.

Bởi vì chỉ số hảo cảm vẫn vững như Thái Sơn.

Chắc chắn là ảo giác rồi.

Hắn ta có lý do gì để không vui chứ?

Cho đến khi Cẩu An quay người, ngẩng cao đầu đẩy cửa văn phòng hội sinh viên.

Cô nghe thấy một con mèo mập đang vẫy đuôi nói...

Tiêu Tiêu: [Hắn ta đúng là đang không vui đó.]

...

Tiêu Tiêu: [Nhưng điểm thiện cảm không giảm, lạ thật, có phải hệ thống hỏng rồi không?]

...

Cẩu An chẳng màng đến lời con mèo ngốc kia. Dù gì thì Hạ Nhiên đại nhân cũng sắp được tự do, tuy chưa công khai, nhưng chỉ cần đợi thêm một thời gian nữa là hắn ta có thể đường hoàng theo đuổi Lục Vãn.

Hắn ta còn chưa kịp đốt pháo ăn mừng nữa, làm sao mà không vui cho được?

Sự tự tin của cô kéo dài đến khi trận bóng rổ của khoa bắt đầu.

Bộ phận thể thao của hội sinh viên khoa đã mời những thành viên đội bóng rổ trường đến tọa trấn, tiện thể làm mặt mũi. Điều bất ngờ là dù bận trăm công nghìn việc, Hạ Nhiên – với tư cách chủ tịch hội sinh viên kiêm đội trưởng đội bóng rổ trường – vẫn thực sự ban ân xuất hiện.

Mặc dù từ đầu đến cuối hắn ta chỉ đứng bên sân, tay chống hông, ngậm còi uể oải thổi...

Nhưng sự xuất hiện của hắn ta đã khiến lượng khán giả trận bóng rổ khoa tăng gấp mười lần những năm trước.

Khán đài chật ních người. Trong giờ nghỉ giữa hiệp, có người dùng vai húc vào vai Cẩu An.

Cô quay đầu lại, bên cạnh là Đường Tân Tửu, người mà trong cơn ác mộng trước đây, à không, trong giấc mơ tiên tri về tương lai, đã khóc lóc từ chối chơi với cô vì quá độc ác, sợ rằng một ngày nào đó sẽ bị cô hại chết.

Hiện tại, Đường Tân Tửu vẫn là bạn thân thiết của cô. Phải nói rằng, cô gái này thực sự nhút nhát đến mức đáng yêu. Tuần trước, dù chỉ là chuyện Tiêu Tiêu giả vờ chết hay một ly rượu đỏ vô tình đổ lên đầu học muội, cũng đủ khiến cô ấy sợ hãi đến run rẩy... Việc cô ấy không lập tức nhảy dựng lên chạy xa ba mét đã là minh chứng cho tình cảm sâu đậm dành cho Cẩu An.

Cẩu An không hề trách móc việc cô ấy sau này đã bỏ trốn. Lúc này, cô chỉ khẽ nhướng một bên lông mày, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xuống người bạn với ý nghĩa ngầm: “Có chuyện gì vậy?”

Đường Tân Tửu vẫn kiên định giương cao lá cờ ủng hộ cặp đôi chính thức, tay chỉ về phía Hạ Nhiên đang đứng bên sân với vẻ mặt sốt ruột, liên tục lau mồ hôi: “Bạn trai cậu sắp bị nướng thành khô cá muối rồi kìa.”

Cẩu An theo hướng ngón tay cô ấy mà nhìn sang. Trong giờ nghỉ giữa hiệp, Hạ Nhiên đang vén tay áo xem lại video trận đấu vừa rồi.

Hôm nay, đội thi đấu của khoa có học đệ sẽ trở thành trụ cột tương lai của đội trường. Với tư cách đội trưởng, hắn ta đang chăm chú nhìn video phát lại với ánh mắt âm trầm, vẻ mặt như đang chuẩn bị mắng té tát gã xui xẻo nào có biểu hiện không tốt trong trận đấu...

Đường Tân Tửu lại đẩy nhẹ vai Cẩu An, khéo léo nhét vào tay cô một chai nước khoáng mát lạnh.

Cẩu An ngẫm nghĩ, trước đây quả thực khi Hạ Nhiên còn chưa kịp nhỏ giọt mồ hôi đầu tiên, khăn lau và nước khoáng từ tay cô đã luôn sẵn sàng phục vụ...

Nhưng giờ đây, họ đang ở thời điểm quan trọng của việc chia tay, những cử chỉ quan tâm ấy đã không còn cần thiết nữa.

Cô ngồi im một lúc không muốn đi, nhưng Đường Tân Tửu cứ liên tục dùng khuỷu tay huých vào sườn cô, thúc giục cô sao còn ngẩn người, chậm chạp quá đi...

Mười phút sau, Cẩu An miễn cưỡng cầm chai nước khoáng lên và đứng dậy.

Len qua từng lớp người, cuối cùng cô cũng chen được đến bên cạnh cậu Hạ thiếu gia. Vừa mới mấp máy khóe môi, chưa kịp nói lời nào, người đối diện dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của cô, ngước đầu lên khỏi màn hình máy tính đang phát lại video trận đấu...

Qua màn hình hiển thị lấp lánh, hai ánh mắt chạm nhau trong thoáng chốc.

Ánh giận dữ trong mắt cậu Hạ thiếu gia không hề tan đi, đôi đồng tử đen láy như đã ngưng tụ thành những chấm mực đậm đặc, lạnh lùng nhìn Cẩu An với khuôn mặt không chút cảm xúc.

Cẩu An nhẹ nhàng đặt chai nước khoáng trong tay mình bên cạnh tay hắn ta, suy nghĩ một chút, rồi khẽ dùng thân chai chạm vào tay hắn ta đang chống ở mép bàn máy tính.

Hạ Nhiên im lặng không nói gì, cho đến khi xung quanh bắt đầu có người chú ý đến tương tác giữa họ và đưa mắt nhìn qua, hắn ta mới từ từ giơ tay lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng đẩy chai nước khoáng Cẩu An đưa cho hắn ta ra xa.