Chương 43: Đào tẩu

Tiết Như quan sát căn phòng một lượt, tuy bài trí đơn sơ nhưng cũng khá sạch sẽ, chăn nệm ngửi qua cũng không thấy mùi lạ gì.

Nàng ta bước tới gõ nhẹ lên cửa phòng: "Có ai ở đó không?"

Từ bên ngoài vọng vào giọng nói hung dữ của một bà vυ" già: "Chuyện gì đó?"

Tiết Như dịu giọng hỏi: "Hai vị thẩm thẩm, không biết lễ xuống tóc được sắp xếp vào lúc nào? Để ta còn biết đường chuẩn bị tâm lý."

Hai bà vυ" già liếc mắt nhìn nhau rồi đáp: "Trụ trì đã phán rồi, ngày hôm nay không tốt bằng ngày mai, nên quyết định là ngày mai sẽ tiến hành."

Nghe vậy, Tiết Như thở phào nhẹ nhõm.

Là ngày mai, vậy thì vẫn còn thời gian xoay sở.

Nói thật lòng, nàng ta cũng sợ vị Từ Tam tiểu thư kia giở thói ngang ngược, đè nàng ta ra cạo trọc đầu ngay tại trận...

Tiết Như đưa tay vuốt ve mái tóc đầy xót xa. Suối tóc đen này nàng ta chăm sóc đâu có dễ dàng gì, ngày nào cũng phải gội bằng lòng trắng trứng, ủ bằng tinh dầu thơm mới giữ được vẻ đen nhánh suôn mượt thế này. Nếu thật sự bị cạo đi, chắc nàng ta phun máu ba lần mất.

Nghĩ vậy, Tiết Như lại hỏi: "Thẩm thẩm ơi, có thể cho ta xin một chậu nước được không? Đã định là ngày mai xuống tóc, ta cũng cần tắm rửa sạch sẽ, kẻo lại mạo phạm đến Bồ Tát."

Một trong hai vυ" già mỉa mai: "Ngươi đúng là cần phải tắm rửa cho kỹ vào, cái thói lẳиɠ ɭơ đầy mùi xú uế ấy mà mang đến trước mặt Bồ Tát thì sợ ngài sẽ quở trách cho đấy."

Tiết Như nghe xong thì giận tím mặt. Hạng đàn bà chanh chua thế này, nếu là ngày thường thì nàng ta đã thuận tay đánh chết tươi rồi. Nay đúng là "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh", đến hạng người này mà cũng dám khoa môi múa mép với nàng ta!

Thế nhưng bây giờ không những không được nổi giận, mà nàng ta còn phải tìm cách mua chuộc họ.

Tiết Như cố nén cơn giận, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Vậy nên mới phải phiền đến các thẩm, nếu không tiện thì để ta tự mình đi lấy nước cũng được."

Vυ" già đương nhiên đời nào dám để nàng ta tự đi múc nước, bèn gắt: "Thôi được rồi, cứ ngồi yên đó mà đợi!"

-

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, Từ Ngâm mới gọi Quý Kinh cùng mình rời khỏi phủ.

Trên đường đi, nàng thuật lại sơ qua sự tình, Quý Kinh nghe xong liền hiểu ngay vấn đề: "Vậy ra ý của Tam tiểu thư là muốn dụ rắn ra khỏi hang."

Từ Ngâm gật đầu xác nhận: "Sau cái chết của Phương Dực, ta đã điều tra và phát hiện hắn ta có qua lại mật thiết với người đàn bà này, mà Nam An Quận vương cũng là khách quen của ả, nên ta từng nghi ngờ đây là mưu tính của Quận vương. Nhưng hôm nay quan sát kỹ mới thấy, Nam An Quận vương khi đứng trước mặt ả ta, quả thực chẳng có chút uy phong nào của một người làm chủ cả. E rằng sau lưng người đàn bà này vẫn còn một thế lực khác."

Quý Kinh trầm ngâm đáp: "Tam tiểu thư suy đoán như vậy không phải là không có lý. Nam An Quận vương ở đất Nam Nguyên này hơn mười năm, sớm đã bị đại nhân nắm rõ trong lòng bàn tay. Ông ta vừa không có vây cánh, lại chẳng đủ gan để làm ra chuyện động trời như vậy."

Giọng điệu của ông vô cùng chắc chắn, hẳn là đã nắm rõ tình hình trong phủ Quận vương như lòng bàn tay. Từ Ngâm thầm cảm thán trong lòng, kiếp trước nếu không phải bị kẻ gian hãm hại ngầm, thì chỉ cần có cha nàng ở đây, Nam Nguyên này tuyệt đối sẽ không rơi vào tay kẻ khác.

Nhắc mới nhớ, rốt cuộc sau này Nam Nguyên đã bị ai chiếm đoạt? Nàng còn nhớ rõ, sau khi Phương Dực lên nắm quyền, vì nội bộ lục đυ.c mà thực lực suy giảm nghiêm trọng, Nam Nguyên phải chật vật xoay sở giữa các lộ phản vương để sinh tồn. Cuối cùng, hắn ta đành phải đầu quân cho Chiêu Quốc công mới tìm được một con đường sống.

Chẳng lẽ người đứng sau lại là Chiêu Quốc công?

Từ Ngâm lập tức lắc đầu theo trực giác, nàng không muốn tin vào khả năng này chút nào.

Bởi lẽ, đối với tỷ muội nàng mà nói, Chiêu Quốc công là một ân nhân lớn.

Còn nhớ năm đó khi Đông Giang Vương phủ sụp đổ, nàng và tỷ tỷ suýt chút nữa đã bị viên tướng quân lục soát phủ xem như yêu nghiệt mà gϊếŧ chết, chính Chiêu Quốc công là người đã đứng ra cứu mạng các nàng.

Vị trưởng giả ấy đã ân cần khuyên giải rằng: "Đông Giang Vương bại vong là do ông ta tự mình làm điều ngang ngược, hoang da^ʍ vô đạo, chứ nào có liên quan gì đến hai nữ tử yếu đuối này? Thân phận họ tựa cánh bèo trôi, số mệnh chẳng thể tự mình định đoạt, đã đủ đáng thương lắm rồi, chi bằng hãy mở lượng hải hà cho họ một con đường sống đi!"

Chính vì ân tình đó, Từ Ngâm vẫn luôn khắc ghi lòng biết ơn đối với Chiêu Quốc công, cho dù sau này biết Phương Dực đã quy thuận dưới trướng ông, nàng cũng không hề vì thế mà sinh lòng oán giận lây sang ông.

Suy cho cùng, khi đại nghiệp của Chiêu Quốc công dần thành hình, biết bao tướng trấn thủ các nơi đều nghe danh mà quy hàng, bản thân ông ấy cũng chưa chắc đã biết mặt hay nhớ tên hết thảy bọn họ.

Từ Ngâm thầm đoán, Phương Dực ở dưới trướng Chiêu Quốc công chắc hẳn chẳng được trọng dụng cho lắm. Nếu không thì đời nào hắn ta lại nhận cái việc khổ sai là đi tận biên quan gϊếŧ người như vậy.

Nương theo màn đêm, hai người lặng lẽ lẻn vào Bạch Vân am.

Một lúc sau, vυ" già đi ra bẩm báo: “... Nàng ta đòi nước tắm sơ một hồi, lại ăn hai cái màn thầu, rồi đã đi ngủ rồi.”

Mang thân phận là tù nhân, vị Tiết cô nương này quả thực biết điều đến lạ. Nàng ta chẳng gây chút phiền phức nào, cứ như thể thực sự muốn xuống tóc đi tu vậy.

Từ Ngâm và Quý Kinh đưa mắt nhìn nhau, nàng nói: “Nàng ta đang dưỡng sức đấy, xem ra đêm nay ắt hẳn có kẻ đến cứu.”

Quý Kinh gật đầu: “Tam tiểu thư cứ yên tâm, tiểu nhân đi bố trí người ngay đây.”

Từ Ngâm đưa tay dụi mắt: “Vậy ta cũng chợp mắt một lát đây, chờ xem kịch hay cả ngày nay, mệt rã rời rồi.”

Nhìn gương mặt nàng vương nét buồn ngủ, Quý Kinh không khỏi bật cười. Trẻ con đúng là ham ngủ, Tam tiểu thư vẫn chưa lớn hẳn mà!

“Người đi nghỉ đi, khi nào đến giờ, tiểu nhân sẽ phái người gọi.”