Chương 42: Thất bại

Những vị khách xung quanh bật cười ồ lên, ánh mắt nhìn nàng ta cũng trở nên giễu cợt. Hóa ra cái vẻ tiều tụy này là do trang điểm mà có à, đúng là xuất thân từ Giáo phường ty có khác, mấy trò vặt vãnh này đúng là nhiều thật. Nói vậy thì, Quận vương phi đúng là oan uổng quá, ai mà biết được nàng ta đã giở những thủ đoạn gì trước mặt Quận vương chứ.

Tiết Như vừa xấu hổ vừa tức giận, nghĩ lại xem, nàng ta lăn lộn bao nhiêu năm nay, từ trước đến nay đã bao giờ bị người khác chế nhạo như thế này đâu? Cái con Từ Tam tiểu thư này...

"Đi thôi!" Từ Ngâm lên xe, đến một cái liếc mắt cũng không thèm cho thêm.

Mấy cái thủ đoạn cỏn con này, ở Đông Giang vương phủ đã thấy quen rồi, huống chi là trong hậu cung, vậy mà cũng dám đem ra múa rìu qua mắt thợ trước mặt nàng.

"Đi mau!" Tiết Như bị thúc giục lên chiếc xe ngựa phía sau. Khi không còn ai nhìn thấy, sắc mặt nàng ta cuối cùng cũng sa sầm lại.

Lật thuyền trong mương, hôm nay coi như nàng ta nhận thua!

Nếu đã không thể giải quyết bằng cách thông thường, thì đừng trách nàng ta dùng đến thủ đoạn khác...

Tiết Như lặng lẽ tháo chiếc nhẫn trên tay, đưa ra ngoài cửa sổ, rồi buông tay.

"Keng..." Tiếng va chạm khẽ của chiếc nhẫn khi rơi xuống đất hoàn toàn bị tiếng bánh xe lăn lộc cộc át đi.

"Ngươi làm gì đó?" Bà vυ" già canh chừng nàng ta quát lên.

Tiết Như thản nhiên rụt tay lại, cười làm lành: "Tiện thϊếp chỉ muốn nhìn ra ngoài một chút..."

"Nhìn xem có ai đến cứu ngươi không à?" Bà vυ" già mỉa mai: “Ngươi tưởng đây là đâu? Ở cả cái đất Nam Nguyên này, Tam tiểu thư nói sao thì là vậy, ngươi có lôi cả Quận vương ra cũng vô dụng thôi!"

"Biết rồi." Tiết Như nén giận, không nói thêm một lời nào nữa.

Từ Tam tiểu thư! Được lắm, mối thù này coi như đã kết rồi đấy!

-

Từ Ngâm vừa về đến phủ Thứ sử liền đi thẳng tới thăm cha.

"Nghe nói muội lại đến Minh Đức lâu phải không?" Từ Tư lên tiếng hỏi: "Ở đó có gì thú vị sao mà muội cứ lui tới suốt hai ngày nay thế?"

Từ Ngâm cười đáp: "Vui lắm tỷ ạ! Hôm nay muội còn gặp được một chuyện rất hay ho, lát nữa muội phải đi tìm Quý tổng quản để bàn bạc một chút mới được."

Từ Tư tỏ vẻ hơi bất lực, nhắc nhở: "Muội đừng có làm loạn lên đấy nhé. Dù cha có tỉnh lại thì cũng cần phải tĩnh dưỡng thêm."

"Tỷ cứ yên tâm đi mà, muội tự biết chừng mực."

Vừa nói, Từ Ngâm vừa đẩy lưng tỷ tỷ vào trong phòng, hạ giọng hỏi thăm tình hình của cha.

"Hôm nay cha đã mở mắt rồi đấy. Hoàng đại phu bảo rằng cha đang hồi phục rất tốt, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm ba đến năm ngày nữa là sẽ hoàn toàn tỉnh táo."

Nghe vậy, Từ Ngâm mừng rỡ reo lên: "Tuyệt quá! Vậy thì muội phải chuẩn bị một món đại lễ để tặng cha mới được!"

Vừa nghe thấy thế, Từ Tư đã linh cảm muội muội sắp gây chuyện, liền vội vàng can ngăn: "Chỉ cần chúng ta bình an là cha vui rồi, muội đừng có mà bày vẽ lung tung."

Từ Ngâm trấn an: "Sẽ không sao đâu mà. Muội sẽ đi bàn với Quý tổng quản trước, nếu ông ấy không đồng ý thì muội sẽ không làm nữa."

Nghe đến đây Từ Tư mới tạm yên tâm. Có Quý tổng quản trông chừng, chắc là sẽ không gây ra họa gì đâu nhỉ?

-

"Vào đi!"

Bị đẩy mạnh một cái, Tiết Như loạng choạng bước vào, ngay sau đó cánh cửa đóng sầm lại với một tiếng "rầm" chói tai.

Nàng ta ngước mắt nhìn quanh gian thiền phòng đơn sơ, lại ngửi thấy mùi đàn hương nồng đậm lẩn khuất không tan, đôi mày thanh tú bất giác nhíu chặt lại.

Vị Từ Tam tiểu thư này quả thực là một "hỗn thế ma vương", nói bắt người là bắt người ngay, lại còn thực sự đưa nàng ta đến tận cái am ni cô này.

Tiết Như ngồi xuống mép giường, sắc mặt u ám đầy vẻ lo lắng.

Nàng ta vốn đinh ninh rằng, chỉ cần trừ khử được Từ Hoán rồi nâng đỡ Phương Dực lên thay thế, thì cả vùng Nam Nguyên này sẽ nằm gọn trong lòng bàn tay. Nào ngờ đâu Từ Hoán vẫn sống sờ sờ, còn Phương Dực lại bỏ mạng, xem như chuyến đi này nhiệm vụ đã thất bại hoàn toàn.

Đúng là "nhà dột còn gặp mưa đêm", Nam An Quận vương làm việc không cẩn thận, để lộ sơ hở khiến Quận vương phi phát hiện ra sự tồn tại của nàng ta. Một Quận vương phi đang cơn điên loạn lại kéo theo cả Từ Tam tiểu thư, thế là nàng ta bị hãm hại tống vào am đường này một cách đầy oan ức.

Phen này nếu không kịp thời thoát thân, chẳng biết chừng sẽ bị ép xuống tóc đi tu thật cũng nên. Tiết Như hoàn toàn tin rằng, vị Từ Tam tiểu thư kia chuyện gì cũng dám làm.

Sự việc đã đến nước này, có cuống lên cũng vô dụng. Dù sao tin tức cũng đã được truyền ra ngoài, chỉ cần kiên nhẫn đợi thời cơ đến rồi tìm cách tẩu thoát là xong.