Chương 41: Ngang ngược

Mấy hộ vệ Từ gia vốn đã xuống lầu, nhưng vì sự xuất hiện của Nam An Quận vương nên tạm thời đứng chờ một bên, lúc này nghe gọi liền đồng thanh đáp một tiếng, chuẩn bị tiến lên.

Từ Ngâm đưa tay chỉ thẳng: "Bắt lấy cho ta!"

Lần này thì Tiết Như thật sự kinh hãi. Vị Từ Tam tiểu thư này, chẳng phải là quá bá đạo rồi sao? Lại có thể nói bắt là bắt? Khổ nỗi giữa thanh thiên bạch nhật thế này, nàng ta cũng không thể phản kháng, nếu không sẽ làm lộ bí mật...

"Tam tiểu thư, Tam tiểu thư!" Nàng ta chỉ có thể tiếp tục giả vờ đáng thương: “Tiện thϊếp không có ý đùa giỡn với người, chỉ là còn nhiều chuyện trần tục phải lo liệu, xin người cho thêm vài ngày..."

"Không cần lo liệu nữa." Từ Ngâm ngang ngược nói: “Hôm nay nếu ngươi không đi tu, thì chính là đã lừa gạt bản tiểu thư!"

Tiết Như có nỗi khổ mà không nói ra được. Quận Vương phi thì ngang ngược xông vào, nhưng vẫn còn có Nam An Quận vương ở đó. Còn vị Từ Tam tiểu thư này lại còn ngang ngược hơn cả Quận Vương phi, đến một người để kìm hãm cũng không có.

—— Cha nàng còn đang nằm trên giường bệnh, cả cái đất Nam Nguyên này chẳng có ai trị được nàng cả!

Nàng ta chỉ đành đưa mắt cầu cứu những vị khách xung quanh.

Thế nhưng, khi bắt gặp ánh mắt của nàng ta, những vị khách này đều lần lượt né tránh.

Nói đùa chứ, Từ Tam tiểu thư mà là người có thể chọc vào được sao? Chẳng qua là hơn một tháng nay, Từ đại nhân ngã bệnh, nên nàng mới an phận hơn một chút. Chứ trước kia, nàng toàn đi đứng nghênh ngang, muốn làm gì thì làm nấy, đích thị là một tiểu bá vương.

Vả lại, Tiết cô nương này đúng là cũng có phần không phải. Chuyện nàng ta bám víu lấy Quận vương thì thôi cũng đành, dù sao cũng là đến Nam Nguyên lánh nạn, có một chỗ dựa vững chắc thì cuộc sống mới dễ thở hơn. Thế nhưng, đối với Quận vương phi lại cứ lần lữa thoái thác, trong miệng chẳng có lấy một lời thật lòng, quả thực có chút...

Nói trắng ra thì, chẳng phải là vừa muốn có được lợi lộc, lại vừa không muốn phải chịu cảnh dưới cơ người khác hay sao? Một khi đã vào vương phủ thì phải nhìn sắc mặt của Vương phi mà sống, đâu có được như ở bên ngoài, được người người tung hô, lại còn được Quận vương xem như báu vật.

Thấy đến một người dám đứng ra nói lời trượng nghĩa cũng không có, bấy giờ Tiết Như mới thật sự thất vọng.

Nàng ta lùi lại một bước, tránh khỏi mấy tên hộ vệ kia, rồi nói: "Nếu Tam tiểu thư đã nói vậy, thì tiện thϊếp sẽ đến am ni cô ngay đây. Xin hãy cho phép tiện thϊếp về phòng thu dọn một chút, rồi sẽ đi theo Tam tiểu thư ngay."

"Thế còn tạm được." Từ Ngâm ngồi xuống lại, liếc mắt nhìn bà vυ" già bên cạnh: “Các ngươi nghe thấy chưa? Đi giúp Tiết cô nương thu dọn đi."

Trời ạ, bảo là đi thu dọn đồ đạc mà thực chất là để giám sát, đây là muốn tận mắt chứng kiến người ta xuống tóc tại trận đây mà! Vị Từ Tam tiểu thư này quả thật là...

Bị ép đến nước này, cũng có người mềm lòng không đành, bèn muốn khuyên một câu: "Từ Tam tiểu thư, chuyện xuất gia này còn phải xem duyên số, đâu cần phải vội vàng nhất thời như vậy?"

Nhưng Từ Tam tiểu thư nào có nể mặt ai bao giờ? Nàng lập tức đảo mắt một cái, nói: "Duyên với chả số cái gì, nói như vậy lỡ như không có duyên thì không cần xuất gia nữa à? Nàng ta chỉ thuận miệng nói một câu mà khiến Quận vương và Vương phi cãi nhau một trận, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?"

Người kia không còn lời nào để nói, đành ngậm miệng lại.

Thôi được rồi, vị này đúng là không thể chọc vào được.

Chẳng bao lâu sau, Tiết Như trong bộ y phục giản dị, dưới sự canh chừng của hai bà vυ" già, đã bước ra.

Sắc mặt nàng ta trắng bệch, đôi môi không còn chút huyết sắc, mắt thì hoe đỏ, khắp người không có lấy một món trang sức nào, chỉ ôm một bọc đồ nhỏ, trông thật yếu đuối đáng thương.

Cái vẻ phồn hoa đã lụi tàn này hoàn toàn khác xa với dáng vẻ tiên tử thanh cao thoát tục trước đó, tựa như hai người hoàn toàn khác biệt, khiến những người chứng kiến không khỏi động lòng trắc ẩn.

Một mỹ nhân xinh đẹp như vậy mà lại bị giày vò đến nông nỗi này, thật quá đáng thương. Nói cho cùng, chẳng qua nàng ta cũng chỉ dùng chút tâm kế mà thôi? Thân là kỹ nữ, muốn bám víu lấy khách quen cũng là chuyện thường tình, chỉ là không được thanh cao thoát tục như lời đồn, chứ cũng đâu phải lỗi lầm gì to tát...

Từ Ngâm từ trên lầu hai đi xuống, dẫn theo Tiểu Mãn nghênh ngang đi ra đến cửa, rồi nghiêng đầu nhìn Tiết Như, cười như không cười nói: "Tiết cô nương ra tay cũng nhanh thật đấy, chỉ trong ngần ấy thời gian mà không những thu dọn xong hành lý, lại còn tiện tay trang điểm một phen. Có điều, lần sau đừng dùng phấn chì nữa, trắng quá, dễ bị người ta nhận ra lắm."

Nói xong, nàng đưa tay quệt một cái lên mặt Tiết Như, quả nhiên trên đầu ngón tay dính một lớp phấn mịn.

Tiết Như không ngờ nàng lại vạch trần mình ngay tại trận như vậy, liền ngây người ra.