Chương 38: Có gian tình

Nàng ta biết cách đối phó với những vị quý phu nhân kia, càng giỏi dùng những lời lẽ mềm mỏng nhưng ẩn chứa gai nhọn để qua lại. Thế nhưng, khi đến Nam Nguyên này, một Quận Vương phi thì lỗ mãng xông xáo như kẻ ngốc, một Từ tam tiểu thư thì ngang ngược vô lý, khiến cho tài năng khéo léo, giỏi giao tiếp của nàng ta hoàn toàn không có đất dụng võ

Nhìn thấy đám hộ vệ ngày càng đến gần, nàng ta mặt mày biến sắc.

Đây là làm gì vậy? Bọn họ định làm thật sao?

"Từ Tam tiểu thư..."

"Thế nào, Tiết cô nương không bằng lòng sao?" Từ Ngâm tựa người vào bệ cửa sổ nhìn nàng ta, ánh mắt tràn đầy vẻ chân thành. "Ta đã nói sẽ giúp cô, thì nhất định sẽ giúp thật lòng, cô không cần phải e ngại gì cả."

Nhìn bộ dạng này của nàng, Tiết Như cũng không rõ liệu nàng có đang cố ý hay không, nên đành miễn cưỡng nói: "Đa tạ Từ Tam tiểu thư đã ra tay tương trợ. Tiện thϊếp chuyến này vốn là ra ngoài để tìm người thân, vẫn còn nhiều chuyện chưa giải quyết xong. Nếu muốn xuất gia, cũng cần phải đi từ biệt từng người cố nhân một, vậy nên xin Tam tiểu thư rộng lòng cho thêm chút thời gian..."

Nói đến đây, nàng ta ngừng lại một chút, trên mặt lộ ra vẻ bi thương sầu thảm: "Đến lúc đó, tiện thϊếp tự khắc sẽ đến để thưa chuyện với Từ Tam tiểu thư."

Xem kìa, nàng ta đáng thương biết bao! Một nữ tử chốn phong trần, thân phận trôi nổi như cánh bèo, tuy có ý niệm xuất gia nhưng lại bị biết bao ràng buộc của thế tục níu kéo, thành ra lực bất tòng tâm. Nếu Từ Tam tiểu thư còn tiếp tục ép buộc nàng, thì quả là quá đáng rồi.

Có lẽ ông trời đã nghe thấy lời cầu xin của nàng ta, bởi vì viện binh cuối cùng cũng đã đến.

Cửa tửu lầu bỗng trở nên xôn xao, ngay sau đó, Nam An Quận vương dẫn theo người đi vào.

"Vương gia!" Mọi người vội vàng hành lễ với ngài.

"Đây là chuyện gì?" Ánh mắt của Nam An Quận vương lướt qua một vòng, rồi dừng lại trên người bà ma ma tâm phúc của Vương phi. "Sao các ngươi lại ở đây?"

Quận vương phi đến gây chuyện, mấu chốt chính là ở khoảng thời gian này. Chỉ cần nhân lúc Nam An Quận vương chưa đến mà xử lý xong Tiết Như, thì mọi chuyện sẽ êm xuôi.

Chẳng ngờ Nam An Quận vương lại đến nhanh như vậy, trong khi Tiết Như vẫn còn đứng đó bình an vô sự. Ma ma có chút hoảng loạn vội hành lễ, rồi đáp: "Bẩm Vương gia, nô tỳ, nô tỳ..."

Thấy bà ta không trả lời được, vẻ tức giận hiện lên trên mặt Nam An Quận vương, ông ta lạnh giọng quát: "Lũ cẩu nô tài các ngươi, không lo hầu hạ chủ tử cho tốt, chỉ biết ở trước mặt Vương phi gièm pha khích bác! Tất cả cút về cho bản vương, đừng có ở đây gây chuyện thị phi nữa!"

Ông ta vừa dứt lời, trên lầu liền vang lên một tiếng hít sâu đầy tức giận, ngay sau đó, giọng nói chói tai của Vương phi vang lên: "Là ta muốn đến! Vương gia cần gì phải trút giận lên đầu hạ nhân? Ông ngày ngày không về nhà, trong lòng chỉ toàn nhớ thương vị Tiết cô nương này. Ta thay ông đón nàng ấy về phủ, sau này ngày ngày bầu bạn, chẳng phải tốt hơn sao?"

Nam An Quận vương nổi giận đùng đùng. Ông ta đã cố tình đổ hết mọi chuyện lên đầu đám người hầu, chỉ cần bà ta ngầm thừa nhận thì chuyện này coi như cho qua. Cớ sao bà ta lại không biết điều như vậy, cứ nhất quyết phải vạch áo cho người xem lưng trước mặt bao nhiêu người thế này? Đây đâu phải là dáng vẻ của một Quận vương phi chứ!

"Bản vương chẳng qua chỉ ra ngoài nghe hát một chút, sao lại thành ngày ngày nhớ thương Tiết cô nương rồi? Bà đừng có vô cớ gây sự. Mau về cho ta!"

Quận vương phi tức đến cực điểm. Ở nhà cãi vã thì cũng thôi đi, đằng này trước mặt bao nhiêu người mà ông ta còn mắng bà ta như vậy, quả nhiên đàn ông một khi đã thay lòng thì không thể trông cậy được!

Nếu đã như vậy, bà ta cũng chẳng cần quan tâm đến thể diện gì nữa!

"Ta vô cớ gây sự ư? Vương gia, ngài có dám thề rằng mình không hề nhớ thương Tiết cô nương không? Vậy thì thứ này là gì?"

Quận vương phi vừa dứt lời, một chiếc khăn tay liền từ trên lầu nhẹ nhàng bay xuống.

Đó là một chiếc khăn có nền lụa trắng, trên thêu một cành mai kiêu hãnh, phía góc còn thêu một ký hiệu. Nếu nhìn kỹ, thì rõ ràng đó là chữ "Tiết"!

Cả tửu lầu lập tức im phăng phắc.

Thì ra là có gian tình thật à