Chương 34: Mời về phủ

Minh Đức Lâu bây giờ làm ăn phát đạt như vậy, ngay cả Quận vương cũng thường xuyên ghé qua, thì còn có thể xảy ra chuyện gì được chứ?

Tiểu nhị đáp: “Vương phi đến rồi, xe ngựa đang ở ngay ngoài cửa ạ!”

“Vương…” Sắc mặt chưởng quỹ đột nhiên biến sắc: “Nam An Quận Vương phi?”

Tiểu nhị gật đầu lia lịa. Cả thành Nam Nguyên này chỉ có một vị Vương phi, dĩ nhiên là bà ấy rồi!

Tim của chưởng quỹ như treo lơ lửng. Vị Quận Vương phi này xưa nay vốn rất trọng quy củ, hiếm khi ra ngoài, huống hồ là đến một nơi phức tạp như tửu lầu, sao hôm nay lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

Ông ta còn chưa kịp nghĩ ra manh mối, thì thị tỳ của Quận Vương phi đã bước vào, nói: “Chưởng quỹ, Vương phi nhà chúng ta muốn nghỉ chân một lát, ở đây có phòng riêng không?”

Chưởng quỹ vội vã nặn ra một nụ cười: “Thì ra là Quận Vương phi giá lâm, tiểu nhân thật có mắt không tròng. Xin cô nương chờ một lát, tiểu nhân sẽ đi chuẩn bị phòng ngay đây.”

Trong lúc đó, các vị khách khác cũng đã chú ý đến đoàn xe ngựa bên ngoài, bắt đầu xì xào bàn tán.

“Ai vậy nhỉ? Phô trương thật đấy.”

“Kia là hộ vệ của Quận vương phủ mà! Lẽ nào là Quận vương?”

“Không đúng lắm, mọi khi Quận vương đến cũng chỉ mang theo vài người hầu thôi.”

Chẳng mấy chốc, chưởng quỹ đã dọn dẹp xong một căn phòng. Khi thị tỳ dìu Quận Vương phi xuống xe, mọi người lúc này mới biết, người đến hóa ra lại là vị Quận Vương phi vốn rất ít khi ra ngoài.

Quận Vương Phi không nán lại bên ngoài, mà nhanh chóng tiến vào nhã gian dưới sự tháp tùng của các thị tỳ.

Chưởng quỹ vừa định bụng đến thăm dò ý tứ, thì một thị tỳ từ Vương phủ lại đến truyền lời: “Nghe nói Minh Đức Lâu có một vị Tiết cô nương, với tài gảy đàn tỳ bà danh tiếng vang dội khắp kinh thành. Vương phi nhà chúng ta đã ngưỡng mộ từ lâu, không biết hôm nay liệu có diễm phúc được thưởng thức một khúc đàn của cô nương chăng?”

Lúc này, Tiết Như vừa mới bước xuống sân khấu, đang vào phòng nghỉ uống một ngụm trà thì nghe được lời truyền đến, nàng ta bất giác nhíu mày.

Nha hoàn bên cạnh nàng lta o lắng hỏi: “Cô nương, vị Quận Vương Phi này đến đây có mục đích gì vậy? Lẽ nào chỉ đơn thuần là để nghe người gảy đàn thôi sao?”

Tiết Như đặt chén trà xuống, bình thản đứng dậy đáp: “Không sao đâu, bà ấy đã muốn nghe thì cứ gảy cho bà ấy một khúc là được.”

Ở chốn kinh thành này, sóng gió nào mà nàng ta chưa từng trải qua, một Quận Vương Phi cỏn con thì có gì đáng phải sợ?

Thấy Tiết Như một lần nữa bước lên sân khấu, cả Minh Đức Lâu lại vang lên những tiếng hoan hô nhiệt liệt.

Thế nhưng, Tiết Như vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, coi như không thấy không nghe, cứ thế điềm nhiên gảy lên một khúc tỳ bà.

Khi khúc đàn vừa dứt, từ trong nhã gian lại truyền ra khẩu dụ của Quận Vương Phi: “Khúc nhạc này quả thật dư âm ba ngày không dứt, Tiết cô nương đúng là tài sắc vẹn toàn. Ban thưởng!”

Ngay sau đó, một thị tỳ của Vương phủ bưng vật phẩm ban thưởng đi xuống. Ánh bảo quang rực rỡ chói mắt, đó là một cây trâm cài bằng ngọc châu.

Có người trầm trồ khen ngợi: “Quả không hổ là bảo vật của Vương phủ, với ánh sáng này, chắc chắn là ngọc trai Nam Hải rồi. Quận Vương Phi thật là hào phóng.”

Nhưng cũng có người thắc mắc: “Quận Vương Phi đột nhiên ghé đến, chỉ để nghe một khúc đàn rồi ban thưởng một cây trâm thôi sao?”

Sao cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ thế nhỉ?

Ở phía bên kia, Tiết Như vừa nhận lấy phần thưởng, nhưng đôi mày lại càng nhíu chặt hơn.

Dường như nàng ta đã đoán ra được Quận Vương Phi muốn làm gì.

Quả nhiên, Quận Vương Phi lại lên tiếng.

“Tiết cô nương tài tình đến thế, thảo nào mà Vương gia cứ mãi tơ tưởng không nguôi. Ta vốn cứ ngỡ sẽ gặp một nữ tử hồ ly lẳиɠ ɭơ, nào ngờ Tiết cô nương lại thoát tục phi phàm đến thế, khiến người ta vừa thấy đã thương, vừa gặp đã yêu. Hơn một tháng nay, Vương gia đã liên tục đến đây gặp gỡ, cùng cô nương quyến luyến không rời. Tình cảm của hai người sâu đậm đến vậy, ta nhìn mà cũng thấy thương cho Vương gia, sao nỡ lòng nào chia rẽ uyên ương chứ? Chính vì vậy, ta đặc biệt đến đây để mời Tiết cô nương cùng về Vương phủ.”