Chưởng quỹ của Minh Đức Lâu dạo này tâm trạng rất tốt.
Kể từ khi Tiết cô nương đến, tửu lâu ngày nào cũng chật cứng khách, mỗi ngày lúc kiểm tra sổ sách, ông ta đều mừng rỡ như hoa nở trong lòng.
Xem kìa, mới sáng sớm tinh mơ mà đại sảnh tầng dưới đã gần kín chỗ rồi.
"Tiết cô nương đâu rồi?" Câu đầu tiên ông ta hỏi là về vị quý nhân này.
Tên tiểu nhị cười hì hì đáp: "Đang trang điểm ạ! Cô nương nói để cảm ơn sự chiêu đãi nhiệt tình của chúng ta, hôm nay sẽ đàn một khúc nhạc mới."
Chưởng quỹ mừng đến mức cứ xoa hai tay vào nhau: "Tốt quá! Tiết cô nương ra khúc nhạc mới, ngày trước có thể làm chấn động cả kinh thành, lần này chúng ta lại may mắn được thưởng thức đầu tiên. Danh tiếng của Minh Đức Lâu, biết đâu còn có thể vang xa đến tận nơi khác."
Tên tiểu nhị cũng cười hớn hở: "Đã vang xa đến nơi khác rồi đó ạ! Chưởng quỹ ngài xem, mấy vị khách đằng kia chính là từ Ung thành đến, nghe nói Tiết cô nương ở chỗ chúng ta nên đã đặc biệt đến đây để diện kiến."
Chưởng quỹ cười ha hả: "Tốt! Vài ngày nữa, không chừng người bên Đông Giang cũng sẽ đến, lúc đó danh tiếng của Minh Đức Lâu chúng ta, xem như thật sự vang dội rồi."
"Chúc mừng chưởng quỹ, mừng cho chưởng quỹ!"
Chưởng quỹ xua tay: "Phải là chúc mừng ông chủ mới đúng."
Tên tiểu nhị nói: "Ông chủ kiếm được tiền thì chưởng quỹ ngài chẳng phải cũng được chia hoa hồng sao? Biết đâu sau này còn được thăng chức nữa."
Chưởng quỹ mặt mày hồng hào, rạng rỡ, chỉ tay vào hắn ta: "Cái thằng nhóc nhà ngươi, đúng là khéo ăn khéo nói. Được rồi, mau dọn dẹp đi, đừng để Tiết cô nương phải đợi lâu."
"Vâng ạ."
Đến trưa, tin tức Tiết cô nương sắp ra mắt khúc nhạc mới đã lan đi khắp thành Nam Nguyên. Thế là, Minh Đức Lâu liền đông nghịt người. Chẳng những các phòng riêng trên lầu hai đã được đặt hết không còn một chỗ trống, mà ngay cả sảnh lớn ở tầng một cũng chật ních khách, không còn một ghế thừa.
“Đến rồi, đến rồi, Tiết cô nương đến rồi!” Tên giúp việc canh ở lối vào hậu viên vội la lên.
Nghe thấy tin này, cả sảnh lớn bỗng chốc xôn xao hẳn lên, các thực khách đều đồng loạt quay đầu, đổ dồn ánh mắt về phía đó.
Hôm nay, Tiết Như ăn mặc vô cùng trang nhã. Nàng ta khoác trên mình bộ xiêm y màu xanh da trời, trang sức cũng chỉ điểm xuyết vài món đơn sơ. Trên gương mặt chỉ phủ một lớp phấn mỏng, thần sắc có phần lãnh đạm.
Nếu ai không biết, ắt hẳn sẽ ngỡ nàng ta là tiểu thư nhà quan lại nào đó, chứ quyết không thể ngờ lại là một kỹ nữ.
Lập tức có người mến mộ danh tiếng mà đến phải thốt lời tán thưởng: “Thì ra đây chính là Tiết cô nương, quả đúng là bậc tài nữ xuất chúng, phong thái quả thật khác xa người thường.”
Một vị khách ngồi cạnh liền tiếp lời: “Đó là lẽ dĩ nhiên. Nàng vốn cũng là con cháu thế gia, nếu không phải do bậc trưởng bối phạm tội, thì giờ đây đã là một tiểu thư khuê các cao quý, đâu đến lượt chúng ta được chiêm ngưỡng?”
“Nói phải lắm, được nhìn thấy một lần đã là may mắn rồi.”
Giữa những lời trầm trồ khen ngợi, Tiết Như ôm cây đàn tỳ bà bước lên đài cao.
Nàng ta không nói một lời, chỉ khẽ cúi mình hành lễ, cả sảnh lớn lập tức trở nên im phăng phắc.
Sau đó, Tiết Như cúi đầu gảy đàn, thần thái thanh cao lạnh lùng, cất giọng hát trầm ấm. Giọng nàng ta trong trẻo thanh tao, giai điệu lại uyển chuyển du dương, chỉ vài câu đã khiến lòng người say đắm.
Khi khúc nhạc kết thúc, phải một lúc lâu sau, khi không gian vẫn còn đang tĩnh lặng, mới có người cất tiếng hô lớn: “Hay!”
Chỉ chờ có thế, những tràng pháo tay như sấm rền vang lên, tiền thưởng cũng theo đó mà được gửi lên sân khấu tới tấp như nước chảy.
Chưởng quỹ không giấu được nụ cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Sau khúc nhạc ngày hôm nay, có lẽ danh tiếng của Minh Đức Lâu sẽ theo tên tuổi của Tiết cô nương mà vang danh khắp chốn Nam Bắc.
Ngay lúc chưởng quỹ đang mải mê với những suy nghĩ tốt đẹp, tiểu nhị đón khách ở ngoài cửa bỗng hớt hải chạy vào, miệng la lớn: “Chưởng quỹ, không xong rồi, không xong rồi!”
Chưởng quỹ giận điên lên, vớ ngay lấy cuốn sổ sách gõ lên đầu tiểu nhị, quát lớn: “Có chuyện gì thì nói mau, cái gì mà không xong? Có biết ăn nói không hả?”
Tiểu nhị bị gõ đến ngẩn người, vội mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi ngài, tiểu nhân nói sai rồi.” Nhưng nghĩ lại thấy không đúng, hắn ta lại sửa lời: “Không phải, chưởng quỹ, thật sự không xong rồi!”
Chưởng quỹ liếc mắt nhìn hắn ta, nhưng cũng không cho là thật: “Chuyện gì?”