Chương 31: Mách lẻo

Sau khi từ Minh Đức Lâu trở về, Từ Ngâm cho người gọi Sài Thất đến.

“Bệnh tình của Tiểu Tang cô nương thế nào rồi?”

Sài Thất rối rít cảm tạ: “Bệnh tình của sư muội đã ổn định, không còn trở nặng nữa. Hoàng đại phu nói, trong đầu muội ấy có một khối u, muốn mau khỏi bệnh thì chỉ có cách mổ lấy nó ra. Nhưng tiểu nhân thấy rủi ro quá lớn, nên đã nghe theo lời ông ấy, cứ từ từ uống thuốc để kìm hãm bệnh tình. Tuy rằng sẽ lâu khỏi hơn một chút, nhưng lại an toàn.”

Từ Ngâm gật đầu: “Cần thuốc men gì, cứ nói với Quý tổng quản là được.”

“Cảm tạ Tam tiểu thư.” Sài Thất mừng rỡ vô cùng. Thuốc mà Hoàng đại phu kê đắt đến mức khó tin, một thang đã tốn một lạng bạc. Cứ chữa theo cách này, ít nhất cũng phải mất một năm nửa năm, vậy là tốn đến mấy nghìn lạng bạc rồi. Khi đưa ra quyết định này, hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần bán thân, chỉ sợ Tam tiểu thư không nhận mình.

Sài Thất nghĩ vậy trong lòng, bèn chủ động hỏi: “Thưa Tam tiểu thư, về phía Minh Đức Lâu, tiểu nhân có cần tiếp tục theo dõi không ạ?”

Từ Ngâm nói: “Cứ tiếp tục theo dõi. Ngươi để ý xem khi nào Nam An Quận vương lại đến đó, thì lập tức báo lại cho ta.”

“Vâng.”

Ở một diễn biến khác, sau khi tỷ muội Cao gia trở về Vương phủ, Cao Tư Nguyệt liền không thể chờ đợi được nữa mà đi tìm Quận Vương phi để mách lẻo.

Quận Vương phi nghe xong, chẳng những không biểu lộ thái độ gì, mà ngược lại còn hỏi han chuyện học hành của hai tỷ muội, dọa cho Cao Tư Nguyệt phải vội vàng cáo lui.

Mãi cho đến khi con gái đi khỏi, Quận Vương phi mới để lộ ra vẻ tức giận, nói với ma ma thân tín của mình: “Thảo nào ta cứ thấy dạo này ông ta cứ như người mất hồn, dăm bữa nửa tháng lại không thấy bóng dáng đâu, hóa ra là đã có người thương ở bên ngoài rồi!”

Vị ma ma vội vàng khuyên giải: “Vương phi bớt giận, có lẽ Vương gia chỉ là ham của lạ thôi, qua dăm bữa nửa tháng là chán ngay ấy mà.”

Quận Vương phi cười lạnh: “Thôi đi, trước đây chẳng phải ông ta chưa từng nuôi kỹ nữ đâu, nhưng có bao giờ giấu giếm kỹ càng đến mức này không? Nếu không phải hôm nay tình cờ bị Tư Lan và Tư Nguyệt bắt gặp, có phải ông ta còn định tiếp tục giấu diếm không! Sao nào, sợ ta gây chuyện chắc?”

Ma ma lại nói: “Vị Tiết cô nương này tình hình có khác, nàng ta đến từ kinh thành, nói không chừng ngày mai đã quay về rồi. Vương phi không cần phải so đo với nàng ta làm gì, kẻo lại mất đi thân phận của mình.”

Thế nhưng, cơn tức này Quận Vương phi đã nén trong lòng hơn một tháng trời, đâu phải chỉ vài ba câu là có thể khuyên giải được? Nghe vậy, bà ta ngược lại còn gật đầu: “Phải đó, vị Tiết cô nương này đâu phải tầm thường, nàng ta vốn xuất thân cao môn, chỉ vì gặp nạn nên mới lưu lạc chốn phong trần. Những kỹ nữ khác chỉ là kỹ nữ, còn nàng ta chính là một vị quý nữ gặp nạn!”

Lời này oán khí quá nặng, đến nỗi vị ma ma cũng không biết phải khuyên thế nào nữa.

Là tâm phúc của Quận Vương phi, bà ta biết rõ trong lòng chủ tử vẫn luôn có một khúc mắc.

Nam An Quận vương tuy là cháu của hoàng đế, nhưng thời niên thiếu lại gặp cảnh sa sút, lúc thành thân vẫn còn là một thường dân. Chính vì vậy, xuất thân của Vương phi cũng rất thấp kém, cha bà ta chỉ là một viên quan nhỏ.

Khi chưa được phục tước, Nam An Quận vương phải dựa vào nhà vợ chu cấp, nên vợ chồng vẫn còn ân ái. Nào ngờ sau này được hoàng đế nhớ tới, phong làm Quận vương, mọi chuyện liền lập tức đổi khác.

Vương phi vốn không phải là tiểu thư khuê các, thời trẻ lại phải lo toan việc nhà, chịu không ít khổ cực, nên dung mạo khó tránh khỏi có phần già nua.

Một sớm giàu sang, bà ta đã cố gắng hết sức để học theo các vị quý phu nhân, không quản chuyện phu quân nạp thêm bao nhiêu thê thϊếp, chỉ cần nắm giữ được mọi việc trong phủ là được.

Thời gian đầu, Nam An Quận vương còn cảm niệm ân tình xưa cũ, nên vẫn rất kính trọng người vợ tào khang. Nhưng về sau, khi đã ngày càng quen với thân phận Quận vương, ông ta thỉnh thoảng lại để lộ ra vẻ chê bai.

Chuyện này đã trở thành một khúc mắc không thể gỡ bỏ trong lòng Quận Vương phi.

Vị ma ma chỉ có thể hết lời khuyên nhủ: “Vương phi đừng nên tranh chấp với Vương gia làm gì, một ả kỹ nữ thì có đáng là gì đâu? Người vừa có con trai vừa có con gái, đâu phải là hạng mà ả ta có thể so bì được?”