Minh Đức Lâu cũng đâu phải nơi gì không đứng đắn, gặp nhau thì đã sao chứ?
Thế nhưng, Từ Ngâm lại nói: "Đúng cái gì mà đúng? Quên vị Tiết cô nương kia vừa rồi từ đâu ra rồi à?"
Chính là từ gian phòng riêng đối diện trượt xuống!
Sắc mặt Cao Tư Nguyệt lập tức thay đổi, Cao Tư Lan cũng trở nên bất an.
Phụ vương cũng ở trong căn phòng đó, vậy có nghĩa là, lúc nãy ông ta đã ở cùng với Tiết cô nương!
Chẳng lẽ, dạo gần đây phụ vương luôn không ở nhà, lại còn lạnh nhạt với mẫu phi, là vì vị Tiết cô nương này sao?
"Phụ vương sao có thể như vậy chứ!" Cao Tư Nguyệt tức giận nói. "Người ra ngoài nghe đàn thì thôi đi, sao có thể, sao có thể..."
Những lời phía sau, nàng ấy không thể nào nói ra được.
Từ Ngâm vừa uống rượu hoa quả, vừa thản nhiên nói: "Chuyện này thì có gì to tát đâu? Chẳng phải là để mắt đến một kỹ nữ thôi sao? Nhà các cô cũng đâu phải không có cơ thϊếp, sao lại còn để tâm đến chuyện này chứ?"
Cao Tư Nguyệt tức tối: "Cô nói thì nhẹ nhàng lắm, cơ thϊếp trong nhà sao có thể so với người bên ngoài được? Nếu chuyện này mà đổi thành Từ đại nhân, cô không làm ầm lên mới lạ đó?"
Từ Ngâm ngẫm nghĩ một lát, rồi gật đầu: "Cũng có lý. Phụ thân ta muốn tái giá hay nạp thϊếp đều không sao cả, nhưng nếu ở bên ngoài mà qua lại với loại phụ nữ này, thì ta cũng không vui đâu."
"Đúng vậy đó!" Cao Tư Nguyệt được đồng tình, giọng nói cũng lớn hơn. "Mẫu phi ta còn đang giận dỗi ở nhà, vậy mà người lại tự mình ra ngoài chơi bời!"
Nói về phụ thân như vậy, quả thực không phải là phận làm con, thế nên Cao Tư Lan bèn kéo tay muội muội: "Muội bớt nói vài câu đi!"
Cao Tư Nguyệt lại càng không vui, trừng mắt nhìn tỷ tỷ: "Mẫu phi buồn như vậy, chẳng lẽ tỷ còn bênh phụ vương sao?"
Cao Tư Lan rất bất lực: "Đây là chuyện riêng của phụ vương mà! Chúng ta thân là con cái, có thể làm gì được chứ?"
Nói cũng phải. Cao Tư Nguyệt chán nản ngồi xuống, buồn bực nói: "Chẳng lẽ chúng ta đến một câu cũng không thể nói sao?"
Cao Tư Lan an ủi nàng ấy: "Vị Tiết cô nương này cũng là tình cờ đến Nam Nguyên thôi, chắc chắn sẽ không ở lại lâu đâu. Đợi nàng ta đi rồi, phụ vương cũng sẽ thu tâm lại thôi."
"Chuyện này khó nói lắm."
Kim Đồng xen vào một câu: "Nghe nói bên ngoài đang loạn lạc, mà Nam Nguyên cách kinh thành cũng không gần, biết đâu người ta thấy nguy hiểm, rồi ở lại Nam Nguyên luôn thì sao?"
Cao Tư Lan phải khó khăn lắm mới khuyên được muội muội bình tĩnh lại, nào ngờ chỉ một câu của Kim Đồng lại châm dầu vào lửa. Dù tính tình có tốt đến đâu, nàng ấy cũng có chút bực mình, không nhịn được mà lườm một cái: “Cô bớt lời lại đi!”
Kim Đồng lè lưỡi, không nói gì nữa.
Từ Ngâm quan sát một lúc, bỗng nhiên lên tiếng: “Chuyện này thật ra cũng dễ giải quyết thôi.”
Cao Tư Nguyệt lập tức nhìn sang nàng: “A Ngâm, cô có cách gì rồi sao?”
Từ Ngâm phe phẩy chiếc quạt hai cái, nói: “Cô cứ lén nói cho Vương phi biết, chẳng phải là được rồi sao?”
Cao Tư Nguyệt sững người, rồi lắc đầu: “Không được đâu, mẫu phi không biết thì thôi, chứ biết rồi chẳng phải sẽ tức chết hay sao?”
Từ Ngâm cười nói: “Cô cũng quá xem thường Vương phi rồi. Trong Vương phủ có thêm một cơ thϊếp, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, Vương phi căn bản sẽ không để tâm đâu. Chuyện khiến người tức giận, là vì trái tim của Vương gia đã bị người ngoài câu mất, còn người, thân là chính thê, lại bị gạt sang một bên.”
Cao Tư Lan nghe vậy, bất giác gật đầu. Mẫu phi cũng từng dạy nàng ấy như vậy, đàn ông có thể có thê thϊếp, nhưng không thể không đoái hoài đến gia đình. Thi thoảng ra ngoài uống một hai chầu hoa tửu thì còn được, chứ ngày nào cũng lưu luyến với hoa dại bên ngoài thì không thể chấp nhận.
Tô Ngâm nói tiếp: “Hơn nữa, ai mà biết vị Tiết cô nương này khi nào mới đi. Mười ngày nửa tháng thì còn tạm được, chứ nếu là nửa năm một năm, thì có khác gì ngoại thất bên ngoài đâu? Nàng ta ở ngoài cùng Vương gia ân ái mặn nồng, vậy thì Vương phi biết để mặt vào đâu?”
Cao Tư Nguyệt nghe nàng nói có lý, lại thấy tỷ tỷ cũng có vẻ rất tán thành, liền bị thuyết phục, do dự hỏi: “Mẫu phi thật sự sẽ không tức giận sao?”
“Đương nhiên là sẽ tức giận.” Từ Ngâm nói: “Nhưng cô nói chuyện này cho ngài biết, Vương phi tự khắc sẽ có cách đối phó, cơn giận cũng chỉ là nhất thời thôi. Còn nếu cô không nói, để cho vị Tiết cô nương kia ở bên Vương gia lâu ngày, thì đến lúc đó xử lý sẽ càng thêm phiền phức.”
Cao Tư Nguyệt không nghĩ ra được lời nào để phản bác, bèn nhìn sang Cao Tư Lan: “Tỷ tỷ, tỷ thấy sao?”
Cao Tư Lan ngập ngừng nói: “A Ngâm nói có lý. Đây là chuyện của bậc trưởng bối, phận làm con cái chúng ta không nên xen vào quá nhiều, hay là cứ để mẫu phi tự mình xử lý đi.”
“Được, vậy quyết định thế đi.” Cao Tư Nguyệt vỗ tay: “Chúng ta về nói cho mẫu phi biết, phải làm thế nào cứ nghe theo mẫu phi là được.”
Cao Tư Lan thở phào nhẹ nhõm, biết ơn gật đầu với Từ Ngâm, đáp: “Ừm.”
Từ Ngâm chỉ cười mà không nói gì.
Cao Tư Lan cứ ngỡ nàng nói vậy là để khuyên can Cao Tư Nguyệt. Nhưng thực ra, nàng chỉ cảm thấy Cao Tư Lan nói rất đúng, phận làm con cái mà đi xen vào chuyện của cha, thế nào cũng có chút không phải phép. Muốn quản, thì phải để cho Vương phi ra mặt quản mới đúng. Như vậy, sự việc mới ầm ĩ, và nàng cũng sẽ dễ dàng “đυ.c nước béo cò” hơn.