Chương 9

Đêm đầu tiên khai giảng, mọi người còn chưa quen biết nhau lắm. Sau khi tắt đèn, họ trò chuyện vài câu bâng quơ, cuối cùng không biết ai lầm bầm một câu: "Mong ngày mai trời vẫn cứ mưa nhỉ." Rồi ký túc xá hoàn toàn im lặng.

Một đêm trôi qua, chút tâm tư thầm kín của cô thiếu nữ không được ông trời ưu ái. Sáng sớm hôm sau, trời đã trong xanh đến mức không thể trong xanh hơn được nữa.

Ôn Niệm dậy khá sớm, thức dậy bèn đi vệ sinh. Cô có chút linh cảm nhưng không ngờ linh cảm lại thành sự thật. Ngày đầu tiên huấn luyện quân sự, trùng hợp thay lại đúng vào kỳ kinh nguyệt của cô.

Liêu Thư Đình tỉnh dậy khi cô đang đánh răng rửa mặt dở dang, ngáp ngắn ngáp dài đứng bên cạnh cô lấy nước.

Ôn Niệm nhổ nước súc miệng ra, lo lắng khẽ nói với cô ấy: "Đình Đình, tớ đến tháng rồi, liệu có ảnh hưởng đến huấn luyện quân sự không?"

"Lại có chuyện tốt như vậy sao?" Liêu Thư Đình tỉnh hẳn gần hết: "Vậy chẳng phải cậu có thể xin nghỉ trực tiếp sao?"

"Ngày đầu huấn luyện quân sự mà xin nghỉ có vẻ không hay lắm nhỉ?"

"Có gì mà không hay, người không khỏe thì đương nhiên phải xin nghỉ rồi."

"Nhưng mà, huấn luyện viên chắc là nam nhỉ, vậy tớ, tớ..."

Liêu Thư Đình nhớ lại vô số tiết thể dục mà Ôn Niệm đã cắn răng chịu đựng suốt ba năm cấp hai vì ngại không dám xin nghỉ, cô ấy thở dài không nói nên lời rồi đưa tay véo nhẹ má Ôn Niệm: "Thôi được rồi, nếu cậu không chịu được thì nói với tớ, tớ giúp cậu xin."

Ôn Niệm cười rộ lên, hai má phúng phính như chú chuột hamster nhỏ, cô nói năng líu lo: "Đình Đình, cậu tốt quá."

Liêu Thư Đình buông tay, cô ấy vỗ nhẹ đầu cô rồi cũng cười: "Được rồi."

Rửa mặt xong, họ tập trung tại lớp trước, sau đó được giáo viên chủ nhiệm dẫn đến nhà ăn.

Ăn xong, tám giờ sáng, tất cả các lớp xếp hàng ở sân trường, tổ chức lễ khai mạc huấn luyện quân sự. Nói là lễ khai mạc nhưng thực ra chỉ là các lãnh đạo nói vài lời sáo rỗng.

Mất đúng hai tiếng đồng hồ, khi người nghe hoàn toàn mất kiên nhẫn thì lễ khai mạc này mới chính thức kết thúc. Các lớp được huấn luyện viên dẫn đến khu vực huấn luyện riêng của mình.

Huấn luyện viên của lớp Ôn Niệm là một người đàn ông rất trẻ, trông cũng không lớn hơn họ là bao, chắc cũng chỉ hơn hai mươi tuổi một chút. Anh ta khá đẹp trai, da trắng bóc, trắng đến mức phát sáng. Trong số một đám huấn luyện viên bị nắng làm cho ít nhiều cũng đen đi, anh ta đặc biệt nổi bật khiến không ít cô gái trong lớp xao xuyến. Trên đường đi đến khu vực huấn luyện, họ không kìm được mà líu lo ríu rít.

Đến một khoảng đất trống cạnh sân bóng, họ mới im lặng sau khi bị huấn luyện viên quát một tiếng.

Mặc dù vị huấn luyện viên này trông không quá nghiêm khắc nhưng dù sao cũng là huấn luyện viên của họ, ít nhiều cũng có chút uy nghiêm.

Sau khi im lặng, huấn luyện viên cho họ xếp hàng lại theo chiều cao.

Ôn Niệm thấp, 1m58, Liêu Thư Đình cao hơn cô 5cm nên đứng chéo phía sau cô, giữa hai người cách nhau bảy, tám người.

Còn về Trần Tri Duyên... Cao 1m83, đứng cuối hàng con trai, cách xa hơn nữa.

Cũng giống như lần huấn luyện quân sự năm lớp sáu, ngày đầu tiên luyện tư thế đứng nghiêm và động tác quay tại chỗ.

Buổi sáng chủ yếu tập tư thế đứng nghiêm. May mắn thay, buổi sáng đã trôi qua hơn hai tiếng, họ chỉ tập ngắt quãng hơn một tiếng là xong.

Đúng mười hai giờ, các lớp xếp hàng đi nhà ăn. Liêu Thư Đình lấy cơm rồi ngồi xuống bên cạnh Ôn Niệm: "Niệm Niệm, cậu có ổn không?"

Ôn Niệm gật đầu: "Ổn."

"Vậy buổi chiều cậu..." Lời còn chưa dứt, huấn luyện viên xuất hiện phía sau hai người: "Ăn không nói chuyện."

Ôn Niệm rụt lại, lập tức ngồi thẳng người ngoan ngoãn không dám nói thêm một lời nào.

Liêu Thư Đình lén lút đảo mắt khinh bỉ, đợi huấn luyện viên đi xa mới hạ giọng nói: "Trường này đúng là thần kinh, ký túc xá không cho nói chuyện, lớp học không cho nói chuyện, trên đường không cho nói chuyện, tập luyện không cho nói chuyện, ăn cơm cũng không cho nói chuyện. Tớ đến trường là để học chứ không phải để đóng vai người câm."

Ôn Niệm nơm nớp lo sợ nhìn huấn luyện viên đang đi tuần xung quanh, ra hiệu im lặng.

Liêu Thư Đình "chậc" một tiếng, bất mãn tiếp tục im lặng ăn cơm.

Buổi trưa về ký túc xá, một đám nữ sinh nhỏ trò chuyện một lúc lâu về huấn luyện viên mới ngủ thϊếp đi. Nghỉ ngơi ngắn ngủi, đến hai rưỡi chiều, huấn luyện quân sự tiếp tục.

Buổi chiều ngoài tư thế đứng nghiêm còn thêm động tác quay tại chỗ.

Ôn Niệm từ nhỏ đã kém định hướng, khi huấn luyện quân sự lớp sáu đã gặp vấn đề với các động tác quay trái, quay phải đến nỗi bị ám ảnh. Suốt quá trình huấn luyện, tinh thần cô đặc biệt căng thẳng.

Có lẽ càng căng thẳng càng dễ mắc lỗi. Liên tục hàng chục lần, Ôn Niệm quay trái quay phải lại đối mặt với người bên cạnh. Huấn luyện viên kéo cô ra khỏi hàng đứng nghiêm, vừa đứng nghiêm vừa quan sát cách người khác làm.

Thời điểm này là lúc nắng nhất trong ngày, mặt trời chói chang chiếu thẳng xuống, ánh nắng gay gắt gần như khiến người ta không mở mắt ra được. Mồ hôi trên đầu và lưng ra hết lớp này đến lớp khác, tóc và quần áo dính bết vào da, toàn thân oi bức đến mức khó thở.

Ôn Niệm không kịp bận tâm đến việc bị kéo ra khỏi hàng là mất mặt, chỉ cảm thấy không biết từ lúc nào bụng dưới bắt đầu âm ỉ đau, đầu óc bắt đầu choáng váng, trước mắt cũng có vẻ tối sầm lại.

Cô mơ hồ cảm thấy không ổn, cố gắng phát tín hiệu cho Liêu Thư Đình.

Nhưng họ cách nhau quá xa, gần như là ở hai góc đối diện, Liêu Thư Đình không thể nhận được tín hiệu của cô.

Một lát sau, quả nhiên trước mắt đột nhiên quay cuồng, Ôn Niệm ngất đi.

Trong mơ hồ, cô loáng thoáng cảm thấy hình như có người bế mình lên, chóp mũi dường như thoảng qua mùi gió lạnh sau tuyết, rất nhạt.

Khi tỉnh lại, trong tầm nhìn là một trần nhà trắng toát.

Đầu vẫn còn hơi choáng, Ôn Niệm đặt mu bàn tay lên trán mơ hồ cố gắng ngồi dậy.

Cơ thể còn chưa rời khỏi giường thì một bàn tay đưa tới nhẹ nhàng ấn lên vai cô: "Đừng động đậy, coi chừng lệch kim truyền."

Ôn Niệm ngẩng đầu lên, là Trần Tri Duyên.

Hết chương 9.