Lời giới thiệu đơn giản, hòa nhã, trông có vẻ rất dễ gần. Mọi người đều rất nể mặt mà vỗ tay.
Người thứ hai lên là cậu bạn lúc trước đối đáp với Lý Quốc Hồng, vẻ ngoài rạng rỡ, tươi tắn, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Chào mọi người, mình là Tống Minh, trùng hợp thay, mình cũng thích chơi bóng rổ, được mọi người đặt biệt danh là “Hoàng tử ném ba điểm”, sau này có thể cùng giao lưu. À, đúng rồi, mình còn thích kết bạn, chào mừng mọi người đến tìm mình chơi."
Cả đám người bị vẻ mặt tự mãn của cậu ấy chọc cười không ngớt, tiếng cười và tiếng vỗ tay hòa cùng nhau.
Người thứ ba là một cô gái, trông không xinh đẹp lắm nhưng rất tự tin và phóng khoáng. Ôn Niệm có ấn tượng, họ ở chung một ký túc xá: "Chào mọi người, mình là Sầm Vận, cũng từ cấp hai Nam Trung lên. Mặc dù lời này nói trước mặt ai đó có thể hơi múa rìu qua mắt thợ, nhưng mình vẫn muốn nói, mình học cũng được, sau này có bài gì không hiểu có thể hỏi mình."
Mọi người bị "ai đó" trong lời nói của cậu ấy thu hút sự chú ý, thuận theo ánh mắt cậu ấy nhìn sang, hóa ra lại là cậu bạn đến muộn khi vào lớp.
Nghe lời của Sầm Vận, ý là cậu bạn này học còn giỏi hơn cậu ấy sao?
Có lai lịch gì vậy nhỉ?
Dường như nhìn thấu sự tò mò của mọi người, Lý Quốc Hồng hất cằm: "Thỏa mãn sự tò mò của mọi người chứ?"
Anh không đáp lời, chỉ đứng dậy không kiêu ngạo không tự ti, đi vài bước đến bục giảng, hơi nghiêng đầu nhìn quanh một lượt rồi dứt khoát buông một câu: "Trần Tri Duyên, học hành đúng là khá tốt, có gì không hiểu cũng có thể hỏi tôi."
Trẻ con ở tuổi này, khi nói về học hành thì luôn phải khiêm tốn vài câu, nhưng người trên bục lại vô cùng thẳng thắn, cả người toát ra khí chất mạnh mẽ của tuổi trẻ.
Anh cũng thực sự có tư cách đó.
Hôm nay những người ngồi đây, e rằng không ai là không biết tên anh.
Trần Tri Duyên, thủ khoa kỳ thi tuyển sinh cấp ba Nam Thành năm nay, gần như đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn, bỏ xa người đứng thứ hai mười mấy điểm.
Thì ra anh chính là Trần Tri Duyên trong truyền thuyết.
Đứng cách một đoạn xa ngắm nhìn người trên bục, trong lòng Ôn Niệm dâng lên từng đợt sóng vỗ, hôm nay ngoài cửa sổ không có ánh sáng, nhưng cô lại cảm thấy bóng dáng ấy như đang phát sáng.
Trần Tri Duyên, Trần Tri Duyên, anh không chỉ đẹp trai đến thế, thành tích cũng xuất sắc như vậy, ngay cả cái tên, cũng thật hay.
Trên đời sao lại có người như vậy, hoàn hảo đến mức như đám mây trên trời, xa vời đến không thể chạm tới.
Dưới lớp vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt, Trần Tri Duyên bước đi vững vàng giữa tiếng vỗ tay trở về chỗ ngồi như thể những tràng pháo tay này là điều hiển nhiên, chẳng có gì đáng kể.
Ôn Niệm thu ánh mắt về nhưng sóng lòng vẫn mãi không yên.
Mãi cho đến khi Lý Quốc Hồng trên bục hỏi còn ai muốn tự giới thiệu nữa không, Liêu Thư Đình bên cạnh giơ tay: "Thưa thầy, em ạ!"
Rõ ràng không phải cô nhưng khoảnh khắc ánh mắt mọi người đổ dồn về, Ôn Niệm vẫn theo bản năng cứng đờ người.
Đợi Liêu Thư Đình lên bục, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm và thả lỏng đôi chút.
Trong lớp đã có vài người quen Liêu Thư Đình, lời giới thiệu của cô ấy lại vô tư, nên tiếng vỗ tay cũng khá nồng nhiệt.
Nhưng sau cô ấy thì không ai chủ động lên tự giới thiệu nữa, rồi cứ thế lần lượt theo chỗ ngồi.
Đến lượt hàng của Ôn Niệm, cơ thể cô lại cứng đờ, đến cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Đến lượt mình, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.
Thậm chí không biết mình đã đi lên đó bằng cách nào, lên rồi cũng hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào những người phía dưới. Ôn Niệm đảo mắt né tránh vài giây rồi dứt khoát cúi đầu, khẽ nói: "Ôn Niệm, mong sau này có thể hòa hợp với mọi người."
Một lời tự giới thiệu tẻ nhạt đến không thể tẻ nhạt hơn, sẽ không để lại bất kỳ ấn tượng nào cho ai.
Giống như ba năm cấp hai không có chút gì nổi bật của cô.
Giới thiệu xong, trong tiếng vỗ tay lưa thưa, Ôn Niệm nhanh chóng đi về chỗ ngồi, mãi đến khi người tiếp theo đứng dậy, cơ thể tê dại của cô mới cuối cùng có cảm giác.
Cô bực bội cắn chặt môi dưới, vừa hối hận vừa tự trách.
Tại sao cô lại không thể giống những người khác, tự tin lên sân khấu tự giới thiệu?
Không biết vừa nãy Trần Tri Duyên có nhìn cô không, chắc là không rồi. Nếu lỡ có nhìn qua một chút thì có lẽ cũng chỉ thấy nhàm chán.
Họ thật giống hai đầu của một cán cân, anh ngời ngời khí phách còn cô thì nhút nhát, sợ sệt.
Theo đuổi anh, làm sao cô có tư cách đó?
Những người phía sau đã tự giới thiệu như thế nào, Ôn Niệm một câu cũng không nghe lọt tai, cô nhìn cuốn sách trên bàn, tâm trạng chùng xuống.
Tự giới thiệu xong, Lý Quốc Hồng bắt đầu nói về các yêu cầu và lưu ý cho buổi huấn luyện quân sự ngày mai. Ôn Niệm vừa không thể nghe lọt tai ông ấy nói gì, vừa không thể đọc sách.
Hơi nước ẩm ướt mang theo mùi đất bay vào, cô lấy nhật ký ra, viết lên đó những tâm sự thiếu nữ không ai hay biết.
[Ngày 1 tháng 9 năm 2008, Chủ nhật, mưa nhỏ.
Hôm nay cuối cùng cũng lại gặp được cậu ấy, thì ra cậu ấy tên là Trần Tri Duyên.
Trần Tri Duyên, Trần Tri Duyên, Trần Tri Duyên.
Nếu không thể đến gần thì cứ thế nhìn từ xa cũng coi như không tệ.]
Hết chương 8.