"Tôi là Lý Quốc Hồng, từ hôm nay sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em, cũng là giáo viên môn Ngữ văn của các em. Sau này có bất cứ chuyện gì về học tập hay cuộc sống, các em cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào. Đây là số điện thoại của tôi, các em có thể ghi lại."
Nói xong, ông ấy viết tên và số điện thoại của mình lên bảng đen, chữ viết rất đẹp, có một phong thái đặc trưng của chữ viết giáo viên Ngữ văn.
Giới thiệu đơn giản xong, Lý Quốc Hồng nhìn quanh một lượt: "Tiếp theo, chúng ta chọn một lớp trưởng lâm thời. Lớp mình có ai từng làm lớp trưởng chưa, tự tiến cử xem nào."
Một chàng trai đeo kính gọng đen, toát lên vẻ thư sinh giơ tay: "Em ạ."
"Được, chọn em đấy." Lý Quốc Hồng dứt khoát quyết định, rồi đưa cho cậu một tờ danh sách: "Sắp phải xuống nhận đồng phục quân sự rồi, em ghi lại kích cỡ của các bạn trong lớp, lát nữa dẫn vài bạn nam xuống."
Lời ông ấy vừa dứt thì ngay sau đó, một giọng nói nhàn nhạt, thờ ơ vang lên ở cửa: "Báo cáo."
Ôn Niệm vừa lấy một cây bút ra khỏi hộp bút thì bị giọng nói này làm cho quên cả động tác rồi cùng với những người khác trong lớp ngẩng đầu nhìn qua.
Thân hình mảnh khảnh của thiếu niên đứng hơi lười biếng ở cửa, một vai khoác cặp, một tay đút túi. Cái vẻ ung dung tự tại ấy, cứ như không phải đang vào lớp mà là đang về nhà vậy.
Là anh.
Tại sao anh lại ở đây?
Chẳng lẽ anh cũng học lớp này sao?
Vậy là, họ không chỉ học cùng trường, mà còn học cùng lớp nữa?
Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác suýt chút nữa khiến Ôn Niệm choáng váng. Cô không chớp mắt nhìn bóng dáng ở cửa, ngay cả hơi thở cũng vô thức nhẹ nhàng hơn, sợ rằng tất cả những gì trước mắt chỉ là một giấc mơ của cô.
Sự ngạc nhiên của những người khác cũng không kém cô. Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, trong lớp vang lên những tiếng xì xào bàn tán không thể kìm nén.
Lúc này, người duy nhất vẫn bình thản trong lớp có lẽ chỉ còn Lý Quốc Hồng. Ông ấy liếc nhìn bóng dáng ở cửa, chỉ thốt ra một từ: "Vào đi."
Chàng trai thần sắc lạnh nhạt, từ từ bước vào giữa vô số ánh mắt, ngồi xuống chỗ trống cuối cùng trong lớp.
Danh sách đăng ký kích cỡ đồng phục quân sự đã được phát xuống, đang truyền từ trên xuống dưới. Nhưng phần lớn sự chú ý của cả lớp lại đổ dồn vào chàng trai ở hàng ghế cuối.
Liêu Thư Đình như thể uống phải thuốc kí©h thí©ɧ, hai mắt sáng rực, cô ấy nắm tay Ôn Niệm mà lay mạnh: "Trời ơi, đẹp trai vãi chưởng, cái loại cực phẩm này tớ lần đầu tiên thấy đấy..."
Vừa nói, cô ấy mới nhận ra có gì đó không đúng.
Cô ấy nghi ngờ nhìn gương mặt của Ôn Niệm vẫn còn chưa hoàn hồn: "Không phải chứ, cái cực phẩm đẹp trai này lẽ nào chính là..."
Ôn Niệm chậm rãi hoàn hồn, cầm bút khẽ liếc nhanh sang bên đó rồi nhẹ nhàng đáp: "Ừ, là cậu ấy."
"Vậy chuyện cậu muốn nói với tớ trước đó, không lẽ cũng liên quan đến cậu ấy à?" Cả buổi chiều hôm nay toàn là những chuyện mới lạ, Liêu Thư Đình đã quên bẵng chuyện này từ lâu, giờ mới nhớ ra.
Ôn Niệm cụp mi, gật đầu: "Lúc đi lấy cặp sách cho cậu, tớ có thấy cậu ấy ở gần chỗ báo danh. Chỉ là lúc đó chưa nghĩ đến, cậu ấy sẽ học cùng lớp với chúng ta."
"Trời ơi, đây không phải là duyên phận thì là gì! Niệm Niệm, cậu còn đợi gì nữa, theo đuổi cậu ấy đi! Viết thư tình cho cậu ấy đi!"
Ôn Niệm bị lời nói táo bạo của cô ấy làm cho giật mình, mắt không khỏi mở to, gương mặt cũng ửng lên một màu hồng nhạt. Cô nhanh chóng lắc đầu, nghiêm túc nhìn Liêu Thư Đình: "Trường không cho phép yêu sớm, chúng ta phải học hành chăm chỉ."
"Thôi nào, thời đại nào rồi mà cậu còn cổ hủ hơn cả mẹ tớ thế." Liêu Thư Đình lườm một cái, gần như cạn lời: "Cậu ấy đẹp trai thế kia, cậu tin không, chỉ vài ngày nữa là một đống người kéo đến theo đuổi thôi, đến lúc đó cậu hối hận cũng không kịp đâu."
Liêu Thư Đình nói không sai, hồi cấp hai trong lớp đã có mấy người yêu nhau rồi.
Huống hồ anh lại đẹp trai đến thế.
Gương mặt Ôn Niệm phủ một lớp buồn bã, hồi lâu, cô khẽ nói: "Thôi bỏ đi."
Chuyện viết thư tình cho người khác, cô còn không dám nghĩ tới, nói gì đến chuyện theo đuổi.
Hết chương 6.