Chiều thứ Ba, khi Lý Quốc Hồng thốt lên hai chữ "nghỉ lễ", cả lớp như phát điên, vác những món đồ đã sớm được dọn sẵn mà cuống cuồng rời khỏi phòng học.
Kể từ ngày này, họ chính thức bước vào kỳ nghỉ Quốc Khánh.
Buổi tối, vẫn là ánh đèn bàn nhỏ vàng vọt, Ôn Niệm cúi đầu nhìn chiếc hộp thiếc trong tay, rồi đặt một cây bút ký có vết nứt ở đuôi vào bên trong.
Kể từ hôm nay, trong chiếc hộp nhỏ này không còn chỉ có một chiếc cúc áo nữa, cô đã có thêm một món đồ khác có liên hệ với Trần Tri Duyên.
Có lẽ sau này sẽ có thêm nhiều thứ nữa được đặt vào, điều đó có nghĩa là sự giao thoa giữa cô và Trần Tri Duyên sẽ ngày càng nhiều hơn.
Cô vô cùng mong đợi ngày đó đến.
Ánh mắt Ôn Niệm ánh lên một sự dịu dàng nhàn nhạt, ngón tay lướt qua chiếc cúc áo, rồi lướt qua cây bút...
Đột nhiên giọng bà ngoại vang lên ngoài cửa, xen lẫn tiếng bước chân có vẻ chậm chạp: "Niệm Niệm, ra nghe điện thoại này, Đình Đình gọi cho cháu đó..."
Ôn Niệm bừng tỉnh, cô tạm thời đặt đồ trong tay xuống rồi đi ra ngoài nghe điện thoại.
"Alo, Đình Đình, sao thế?"
"Ôi trời, còn không phải vì lần kiểm tra tháng này tớ làm không tốt sao, quả nhiên mẹ tớ đã hủy chuyến du lịch bảy ngày Quốc Khánh của tớ rồi. Tớ năn nỉ cả buổi, bà ấy nói làm người phải giữ lời hứa, ngày mai bà ấy với bố tớ sẽ đến Dung Thành chơi."
Liêu Thư Đình thở dài tám trăm lần trong một giây: "Từ ngày mai, nhà tớ chỉ còn lại mình tớ, một kỳ nghỉ Quốc Khánh, tròn bảy ngày, tớ sẽ buồn chết mất, thật đấy."
"..."
Ôn Niệm mơ hồ đoán được mục đích của cuộc gọi này từ Liêu Thư Đình.
Quả nhiên, giây tiếp theo, giọng Liêu Thư Đình trở nên nịnh nọt: "Cho nên, Niệm Niệm, Niệm Niệm tốt bụng của tớ ơi, ngày mai cậu đến nhà tớ đi, kỳ nghỉ Quốc Khánh này cậu cứ ở cùng tớ, chúng ta cùng nhau làm bài tập."
Dừng hai giây, như sợ Ôn Niệm không đồng ý, Liêu Thư Đình nói thêm: "Tớ hứa sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học của cậu!"
Ôn Niệm không đồng ý với Liêu Thư Đình tự nhiên không phải vì lý do đó. Liêu Thư Đình ở nhà một mình, nếu là bình thường thì cô chắc chắn sẽ đồng ý với bạn.
Chỉ là lần này...
Ôn Niệm mím môi, mở lời với chút áy náy: "Tớ xin lỗi Đình Đình, Quốc Khánh này tớ không thể đi cùng cậu rồi, tớ có chút việc."
"Việc gì thế?"
"Tớ tìm được một công việc làm thêm."
"Đang yên đang lành sao đột nhiên lại đi làm thêm?"
"Tuần trước tớ có nói với cậu là tớ muốn mua một chiếc MP3 đó."
"À, nhớ ra rồi, nhưng mà cậu nhanh quá vậy!" Liêu Thư Đình tặc lưỡi: "Cậu tìm được việc gì thế? Dù sao tớ cũng rảnh rỗi không có gì làm, tớ đi cùng cậu nha."
...
Ngày hôm sau, ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Quốc Khánh.
Sáng sớm, Ôn Niệm đã bắt xe buýt đến quảng trường. Vì mọi thứ đã được thỏa thuận từ hôm qua, đến nơi Ôn Niệm trực tiếp mặc bộ đồ thú nhồi bông mà bên kia đã chuẩn bị sẵn rồi bắt đầu đi dọc phố phát tờ rơi.
Liêu Thư Đình dậy muộn, khi đến quảng trường đã là mười giờ sáng, ánh nắng đã bắt đầu chói chang. Cô ấy dựa vào những gì Ôn Niệm đã nói tối qua về công việc làm thêm, tìm thấy Ôn Niệm ở ven đường.
Với cánh tay và đôi chân gầy gò, trong thời tiết này, mặc một bộ đồ thú nhồi bông to lớn như vậy, cô cứ đứng ven đường với giọng nói nhẹ nhàng lặp đi lặp lại cùng một câu: "Xin chào, xin tìm hiểu qua một chút ạ."
"Xin chào, xin tìm hiểu qua một chút ạ."
Liêu Thư Đình quan sát, bộ đồ thú nhồi bông chỉ có một khe hở ở miệng, chắc chắn là rất bí bách.
Trong lúc Ôn Niệm phát hết một xấp, Liêu Thư Đình dùng tay quạt vào mặt mình: "Niệm Niệm, cậu ổn không?"
Giọng Ôn Niệm truyền ra từ bộ đồ thú nhồi bông, ù ù: "Vẫn ổn."
"Trời nóng chết đi được, tớ đi mua nước uống đây."
"Ừ."
Liêu Thư Đình bước ra từ tiệm trà sữa, Ôn Niệm đã bắt đầu phát một xấp tờ rơi mới. Cô ấy tìm một chiếc ghế dài ở vị trí chếch phía sau Ôn Niệm và ngồi xuống, chỉ riêng việc đứng xem Ôn Niệm phát tờ rơi cũng đã đủ khiến cô ấy mệt bã người.
Ôn Niệm không có thời gian để nói chuyện với cô ấy. Liêu Thư Đình nhàm chán vừa cắn ống hút vừa nghịch mấy chiếc lá rụng trên đầu. Loáng một cái đã gần một giờ chiều.
Bụng đói kêu òng ọc, cô ấy chịu không nổi nữa, bèn tìm đại một cửa hàng gần đó mua hai suất cơm trộn thịt nướng.
Ôn Niệm không rảnh để vào quán ăn uống thong thả với cô ấy. Họ có quy định, mỗi ngày phải phát hết bao nhiêu tờ. Tháo chiếc đầu thú ra, cô nhận một suất cơm trộn thịt nướng sốt cà chua từ tay Liêu Thư Đình, tìm một mép vỉa hè ngồi xuống một cách tùy tiện rồi bắt đầu ăn cơm, bộ đồ thú nhồi bông quá nặng nề, tư thế này ăn uống sẽ thuận tiện hơn.
Liêu Thư Đình đứng dậy khỏi ghế dài, tiện tay lấy một tờ rơi lót xuống rồi cũng ngồi xuống mép vỉa hè cùng cô.
Cảm nhận được hơi ấm của một người bên cạnh, Ôn Niệm quay đầu lại, nở một nụ cười với cô ấy.
Liêu Thư Đình ngước nhìn, thấy gương mặt cô ướt đẫm mồ hôi, đỏ bừng, tóc cũng bết hết vào mặt. Cô ấy đưa tay giúp cô gạt đi vài sợi, rồi chọc nhẹ vào trán Ôn Niệm: "Đồ ngốc."
Ăn trưa vội vàng xong, Ôn Niệm đổi sang một con phố khác, đội chiếc đầu thú lên rồi lại tiếp tục phát tờ rơi.
Liêu Thư Đình mất kiên nhẫn, chào cô một tiếng rồi đi dạo quanh các cửa hàng ven đường.
Làm gì một mình cũng đều vô vị. Lang thang khoảng một hoặc hai tiếng, cô ấy lại cảm thấy chán, bèn quay lại bên cạnh Ôn Niệm.
Khoảng thời gian sau đó, cô ấy vừa ôm điện thoại chơi xếp hình vừa bầu bạn với Ôn Niệm.
Trời tối dần lúc nào không hay, Ôn Niệm cuối cùng cũng hoàn thành mục tiêu ngày hôm nay.
Làm thêm một ngày được năm mươi tệ, trả theo ngày. Ôn Niệm hài lòng đút năm mươi tệ vào túi, nói lời tạm biệt với Liêu Thư Đình rồi về nhà.
Hết chương 30.