Chương 29

Ôn Niệm đứng ở vòng ngoài kiễng chân nhìn về phía trước, còn chưa kịp thấy gì thì một tiếng kêu kinh ngạc vang lên trong đám đông, là Tống Minh, như thể mình đỗ thủ khoa vậy, cậu ấy phấn khích quay đầu lại hét toáng với Trần Tri Duyên đang ngồi ở hàng cuối cùng cạnh cửa sổ: "Ối trời, anh Trần, cậu đứng nhất lớp! Toán, Lý, Hóa đều điểm tuyệt đối, các môn khác cũng gần như tuyệt đối!"

Trần Tri Duyên ngồi tại chỗ xoay bút nhìn bài thi Ngữ Văn của mình, nghe vậy chỉ lười nhác nhếch môi với Tống Minh, vẻ mặt hờ hững, không có gì bất ngờ, như thể đã lường trước được kết quả này.

Tống Minh bị khí chất đại ca bình tĩnh này của anh làm cho cạn lời, quay sang xem điểm của mình.

Vừa nhìn, anh chàng lập tức ngoan ngoãn ngay lập tức, khóc lóc thảm thiết: "Ba mươi hai, hạng ba mươi hai cả lớp, tiêu rồi..."

Liêu Thư Đình không có tâm trạng nghe cậu ấy than khóc, cô ấy kéo cậu ấy ra ngoài: "Xem xong thì tránh ra, đừng chắn đường bà đây đây xem điểm."

Lời vừa dứt, nhìn vào điểm của mình, Liêu Thư Đình cũng im bặt.

Cô ấy thi cũng không khá khẩm gì, cùng với Tống Minh coi như là đôi bạn cùng khổ, một người hạng ba mươi hai, một người hạng hai mươi chín.

Chuyến du lịch Quốc khánh bảy ngày mà mẹ cô ây hứa có lẽ không còn hy vọng rồi.

Thở dài một hơi, ủ rũ vài giây, Liêu Thư Đình lại đi giúp Ôn Niệm xem điểm, xem xong, cô ấy quay sang nói với Ôn Niệm còn chưa chen vào được: "Niệm Niệm, cậu thi cũng không tệ, hạng mười tám trong lớp."

Hạng mười tám trong lớp.

Về lý trí, Ôn Niệm biết ở trường Nam Trung nơi tập trung cao thủ như mây này, thành tích này đã coi như không tồi, dù sao lúc cô mới vào thì thứ hạng cũng chỉ ở mức trung bình khá, nhưng tận sâu trong lòng, Ôn Niệm không tránh khỏi cảm thấy thất vọng.

Trong khoảng thời gian vào lớp, cô đã rất cố gắng, nhưng vẫn chỉ đứng ở một vị trí lưng chừng như thế này.

Về sau, khi mọi người đều bắt đầu nỗ lực thì sao?

Không có sự hỗ trợ của lớp dự bị thì sao?

Lúc đó cô sẽ đứng ở đâu?

Hơn nữa, quá xa.

Thành tích của cô, cách Trần Tri Duyên quá xa.

Giữa họ cách biệt tới mười bảy người.

Đó là khoảng cách mà cô cảm thấy mình không thể nào đuổi kịp được.

Phải làm sao đây?

Hình như ngoài việc cố gắng hơn nữa, ngoài việc cố gắng hết sức mình thì không còn cách nào khác.

Sắp vào học, Ôn Niệm không chen vào nữa, cô nắm chặt tay rồi trở về chỗ ngồi.

Tiết học này cô nghe rất chăm chú, chăm chú hơn bất kỳ tiết học nào trước đây.

Tan học, cuối cùng không còn quá nhiều người chen chúc trước bảng điểm, Ôn Niệm tiến lại gần xem điểm của mình và ghi lại điểm từng môn.

Xem xong, cô lại nhìn từ trên xuống dưới.

Trần Tri Duyên đứng đầu, anh mạnh ở mọi môn, không có môn nào bị yếu, đặc biệt là các môn tự nhiên.

Sầm Vận đứng thứ hai, các môn xã hội tốt hơn một chút, môn Ngữ Văn thậm chí còn cao hơn Trần Tri Duyên, các môn tự nhiên kém hơn một chút, cách biệt khoảng mười lăm điểm so với Trần Tri Duyên.

Tưởng Vân Chu đứng thứ ba, điểm các môn của cậu ta khá đồng đều, đặc biệt là môn Tiếng Anh rất tốt.

...

Đang lần lượt phân tích thì bên ngoài cửa vọng vào giọng của Trác Tiêu: "Bảng xếp hạng toàn khối cũng ra rồi, dán ở bảng thông báo tầng dưới kìa..."

Hôm nay trời đổ mưa nên họ không tập thể dục giữa giờ.

Lời này vừa thốt ra, cả lớp bỗng nhiên vắng đi một nửa, mọi người đều chạy xuống xem thứ hạng toàn khối của mình.

Ôn Niệm sợ chen không vào, vẫn tiếp tục xem bảng xếp hạng trong lớp trước. Cô dành một khắc để nắm rõ tình hình của các đối thủ và tìm ra mục tiêu tiếp theo của mình.

Trong lớp, mọi người dần dần quay lại, nhưng những lời họ bàn tán lại không phải về điểm số của bản thân, mà là về thành tích của Trần Tri Duyên, không ngoài dự đoán, anh cũng là thủ khoa toàn khối.

Ôn Niệm bước ra khỏi lớp, cô tựa vào lan can quét mắt nhìn xuống, đợi đến khi chỗ bảng thông báo không còn quá đông thì cô mới gọi Liêu Thư Đình cầm ô xuống lầu.

Đến bảng thông báo, cô gấp ô lại, đội mưa bụi len vào đám đông.

Ôn Niệm nhìn từ trên xuống dưới.

Thứ nhất, Trần Tri Duyên.

Thứ hai, là một nữ sinh tên Hứa Ánh, hình như là lớp Ba. Cô ấy hình như là Á khoa lúc đầu vào trường, lần này thi cũng rất tốt, bám sát điểm số của Trần Tri Duyên, chỉ kém có tám điểm.

Sau đó, Ôn Niệm lướt qua từng cái tên, cuối cùng, cô tìm thấy tên mình ở vị trí hơn ba trăm.

Cô ngước nhìn lại khoảng cách giữa mình và Trần Tri Duyên, không biết đã bị cách xa bao nhiêu lần của Hứa Ánh.

Ôn Niệm cảm thấy thất bại, nhưng cũng lại bùng cháy ý chí chiến đấu.

Những hạt mưa bụi xiên xiên rơi trên má, trên hàng mi cô, ánh mắt Ôn Niệm kiên định nhìn chằm chằm vào tên của Trần Tri Duyên.

Cô nghĩ, lần sau, cô nhất định phải đến gần anh hơn.

Dù không thể sánh bước bên anh, không thể để tên mình đứng cạnh tên anh, cô cũng sẽ dốc hết sức, bước thêm một bước, lại bước thêm một bước về phía anh.

Hết chương 29.