Chương 28

Gần tám giờ, kỳ thi sắp bắt đầu, Trần Tri Duyên cuối cùng cũng chậm rãi đến, anh ngồi vào vị trí cách cô ba hàng ghế phía trên.

Một tiếng còi vang lên, đúng tám giờ, môn thi đầu tiên bắt đầu, là môn Ngữ Văn.

Ôn Niệm thu ánh mắt khỏi Trần Tri Duyên, cô thầm nhủ một câu cố lên, thở ra một hơi rồi cầm bút.

So với sự căng thẳng của cô, Trần Tri Duyên có vẻ vô cùng bình tĩnh và ung dung, anh làm bài không vội vã, kiểm tra lại từ đầu đến cuối một lần trọn vẹn rồi nộp bài.

Mấy môn thi sau cũng đều như vậy, anh không vội vàng nộp bài sớm, cũng không kiên nhẫn đợi đến khi hết giờ thu bài, trong lòng dường như có một tiêu chuẩn riêng, làm xong, kiểm tra, xác nhận không có sai sót, rồi nộp bài.

Ôn Niệm không bao giờ làm được như anh, cô không tự tin về bản thân đến thế, sau khi làm xong luôn kiểm tra đi kiểm tra lại, sợ rằng sẽ bị mất điểm không đáng có.

Tất nhiên, hầu hết các môn, cô đều gần như hoàn thành bài thi vào phút cuối cùng.

Vì vậy cô luôn nộp bài vào giây cuối cùng khi tiếng còi kết thúc vang lên, như thể chỉ có như vậy mới là đã dốc hết sức lực.

Có lẽ cũng vì lý do này mà trong suốt hai ngày thi, Trần Tri Duyên không hề nhận ra họ ở cùng một phòng thi.

Sáu giờ tối Chủ Nhật, môn thi cuối cùng kết thúc, báo hiệu kỳ thi tháng kéo dài hai ngày đã khép lại.

Lần này Trần Tri Duyên vẫn nộp bài sớm, khi Ôn Niệm ngẩng đầu lên khỏi bàn học, chỗ ngồi của anh đã không còn bóng người.

Trên mặt bàn trống trơn, chỉ còn sót lại một chiếc bút bi mực đen được ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ phủ lên một tầng ánh sáng nhạt.

Mọi người đều thu dọn đồ đạc lần lượt rời khỏi phòng thi, Ôn Niệm cầm đồ của mình đi đến chiếc bàn đó, cô khựng lại, nhặt cây bút trên bàn lên rồi thầm nghĩ, anh để quên lại sao?

Với ý định trả lại đồ cho chủ nhân, cuối cùng Ôn Niệm mang theo cây bút đó.

Chỉ là ý nghĩ là một chuyện nhưng hành động thực tế lại là một chuyện khác.

Việc chủ động đi tìm Trần Tri Duyên khiến Ôn Niệm đã phải chuẩn bị tâm lý suốt ba buổi tự học tối.

Buổi tự học tối cuối cùng kết thúc, thấy Trần Tri Duyên lại sắp đi đánh bóng rổ cùng Tống Minh và những người khác, cô nhất quyết giữ chặt cây bút, chặn anh lại trước khi anh rời đi.

Trần Tri Duyên cụp mắt nhìn cô, trong mắt thoáng vẻ nghi vấn: "Có chuyện gì sao?"

Hàng mi của Ôn Niệm run lên bần bật, cuối cùng cô cũng đưa cây bút bi mực đen đang nắm chặt trong lòng bàn tay, gần như sắp toát mồ hôi, ra trước mặt anh: "Bút của cậu, rơi ở phòng thi."

Trần Tri Duyên hồi tưởng lại, họ ở cùng một phòng thi sao?

Hình như anh không có chút ấn tượng nào.

Anh lại nhìn cây bút, đó là cây bút bị nứt vỏ, anh tiện tay vứt ở phòng thi mà quên không vứt vào thùng rác.

Anh không nhận, chỉ nói: "Ồ, vỏ bút này bị nứt rồi, tôi quên chưa vứt, cậu vứt hộ tôi đi."

Ôn Niệm cúi đầu quan sát, quả nhiên, ở đuôi cây bút bi có một vết nứt rất nhỏ, không rõ ràng, không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện được.

Thì ra là vì lý do này mà anh vứt nó ở đó.

Cô còn tưởng là anh quên mang đi.

Hình như cô đã làm một chuyện thừa thãi và ngu ngốc.

Đột nhiên Ôn Niệm cảm thấy lúng túng, đầu gần như không dám ngẩng lên, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, im lặng hồi lâu, cô đột ngột bối rối thu cây bút lại: "Được, tớ, tớ biết rồi."

Trần Tri Duyên đáp lại một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi.

Ôn Niệm nắm chặt cây bút đi đến bên thùng rác một cách vô hồn, đang định buông tay một cách máy móc thì đột nhiên tỉnh táo lại.

Đây là bút của Trần Tri Duyên.

Đã được anh cầm để viết rất nhiều chữ, trên đó còn vương lại hơi ấm và mùi hương của anh.

Cứ thế vứt đi, quả thực có chút đáng tiếc.

Cuối cùng ngày hôm đó, không biết là vì tâm lý gì, Ôn Niệm chần chừ rất lâu, rốt cuộc không vứt cây bút đó đi. Cô mang cây bút về, cất giấu trong hộp bút của mình.

...

Kết quả kỳ thi tháng có sau một ngày. Sáng sớm thứ Ba, Lý Quốc Hồng cầm bảng điểm vào lớp rồi đưa cho Tưởng Vân Chu: "Dán bảng điểm lên phía trước."

Tưởng Vân Chu lấy băng dính dán bảng điểm, Lý Quốc Hồng lại bảo mấy người ngồi bàn đầu phát bài thi Ngữ Văn xuống.

Một tiết học chữa đề thi trôi qua, chuông báo hết giờ vừa vang lên, một nhóm người đã không thể kiềm chế được, ào ào xông lên xem điểm của mình.

Hết chương 28.